⬅ Trước Tiếp ➡

phất như nụ hồng đầu mùa xuân.
Nước lạnh xối qua, ngón tay đan xen ngón tay, mềm mại vuốt ve.
Động tác của hắn vừa chậm vừa nhẹ, giống như một cọng lông vũ chậm rãi cào qua đầu quả tim nàng.
"Để ta giúp con." Bùi Tu Vân tiếp nhận gáo múc nước từ trong tay nàng, múc một gáo nước lạnh, ngón tay lạnh lẽo đặt tại cổ tay nàng, dưới dòng nước lạnh trơn bóng, nhẹ nhàng chà rửa.
"Đổi tay khác." Hắn lại khom lưng múc đầy một gáo nước, bàn tay to nắm lấy bàn tay nho nhỏ của nàng, cọ xát từ lòng bàn tay đến từng ngón tay của nàng.
"Tiên..
sinh, để con tự rửa." Tống Tích nghẹn nửa ngày, nghẹn tới mức gương mặt đỏ bừng, hồi lâu mới thốt ra một câu như vậy.
Bùi Tu Vân ném gáo múc vào trong thùng nước, buông ống tay áo xuống "Sau này tự mình rửa." Tống Tích đi đến bên cạnh hắn, cười nói "Thật ra..con cảm thấy tiên sinh rửa sạch hơn " Bùi Tu Vân nhẹ mỉm cười, dùng ngón tay búng lên trán nàng, vài bọt nước rơi xuống mặt nàng, cảm giác mát lạnh.
"Đừng búng, đừng búng, búng đến choáng váng phải làm sao bây giờ." Tống Tích che trán nói.
"Đầu nhỏ giống hệt cái mõ, sao có thể dễ dàng búng ngốc như vậy được?" Ý cười trên mặt Bùi Tu Vân càng đậm, phảng phất như những đóa hoa mùa xuân dính hạt sương.
Tống Kiêu nấu một mâm cơm nhà, cuộc sống của người nhà nông bản hầu như không thấy thức ăn mặn.
Một chén thịt khô chưng trứng đủ để thấy Tống Kiêu coi trọng Bùi Tu Vân tới mức nào.
"Tiên sinh, ăn thịt đi." Tống Kiêu múc một muỗng thịt khô, đặt vào trong chén Bùi Tu Vân, sau đó lại múc thêm một muỗng trứng hoa, đặt vào chén của Tống Tích.
Tống Tích quay mặt nhìn Bùi Tu Vân gắp một miếng thịt khô mỏng manh hồng nhuận, nàng không khỏi nuốt nước miếng.
Đôi đũa của Bùi Tu Vân xẹt qua bát cơm nàng, chỉ để lại một cái bóng.
Tống Tích nâng chén, nhìn miếng trứng màu vàng nhạt trên hạt cơm trắng ngần, mà ở giữa lại có một miếng thịt khô hồng hào mềm mại, nàng không khỏi bật cười.
"Tiên sinh, đừng chiều hư con bé." Tống Kiêu lại múc tiếp một muỗng thịt khô, đang định đưa qua.
Bùi Tu Vân vội vàng che miệng chén, nhẹ nhàng lắc đầu "Tống Tích tâm tính đơn thuần, sẽ không hư đâụ" Tống Tích vội vàng buông đũa, liên tục gật đầu "Đúng vậy, tiên sinh nói rất đúng." Nàng nhận lấy chiếc muỗng trong tay Tống Kiêu, đặt toàn bộ thịt khô vào trong chén Tống Kiêu, lại múc một muỗng lớn giao bạch xào đậu tương.
Khi chiếc muỗng chuẩn bị dừng lại trên chén mình, nàng nghiêng người, dốc toàn bộ vào trong chén của Bùi Tu Vân.
Miệng chén nho nhỏ phủ kín đậu tương, điểm xuyết một chút giao bạch.
Giao bạch hay còn gọi là cây niễng được biết đến là một cây rau đồng thời cũng là một cây thuốc quý "Hôm nay cha con vừa mới đào giao bạch, tiên sinh tới rất đúng lúc." Nàng cũng vội vàng múc cho mình một muỗng lớn, sau đó cầm đũa lên ăn ngấu nghiến.
"Ăn chậm thôi " Tống Kiêu dùng đũa gõ gõ cánh tay nàng.
"Con học tiên sinh người ta xem." Tống Kiêu bất mãn nói.
Tống Tích quay mặt đi, chỉ thấy Bùi Tu Vân nâng chiếc chén sứ màu trắng bóng loáng trong lòng bàn tay, ngón tay dài mảnh khảnh cầm đôi đũa trúc, gắp một miếng đậu tương, đặt vào trong miệng, thong thả ung dung nhai nuốt.
"Tống Tích không cần giống ta..
chỉ là ta ăn uống không tốt lắm." Bùi Tu Vân dùng tay


⬅ Trước Tiếp ➡