Chương 6
áo che môi, nhẹ nhàng ho khan vài tiếng.
Lúc này Tống Kiêu mới chú ý tới bộ quần áo ẩm ướt trên người Bùi Tu Vân, không khỏi quay sang hỏi con gái "Tích Nhi, vừa rồi con dẫn tiên sinh đi đâu vậy?
Tiên sinh bị phong hàn, con gánh nổi sao?" Ông đặt mạnh chiếc đũa lên bàn, dáng vẻ như muốn hỏi tội.
Bùi Tu Vân buông chiếc chén trong tay xuống "Không có, là ta nhận thấy cảnh đẹp dưới màn mưa nên mới đi vài vòng trong sân." Lúc này vẻ mặt Tống Kiêu mới hòa hoãn lại, ông hướng về phía Bùi Tu Vân nói "Con bé nhà chúng ta đã quen nghịch ngợm.
Ta bận rộn chăm lo cho hai mẫu đất, còn mẹ nó thì quanh năm làm thuê trong trấn, bình thường không ai dạy dỗ con bé.
Tiên sinh, nhất định phải giúp chúng ta dạy dỗ con bé nghiêm khắc vào, nhất định đừng mềm lòng." "Một khi đã như vậy, ta chắc chắn sẽ nghiêm khắc dạy dỗ cô bé, tuyệt không mềm lòng." Bùi Tu Vân đáp.
Tống Tích thiếu chút nữa nghẹn miếng cơm trong cổ họng.
"Ăn từ từ thôi." Bùi Tu Vân đặt tay lên lưng nàng, nhẹ nhàng vuốt lưng xuôi cơm cho nàng, cuối cùng miếng cơm kia cũng thuận lợi rơi vào bụng.
Tống Tích đang định phản bác, Tống Kiêu đã đặt chén đứng lên.
"Hai người tiếp tục ăn, tiên sinh chớ có khách sáo nhé." Ông xoay người đi về hướng phòng bếp.
"Vâng." Thấy Tống Kiêu đi rồi, Tống Tích bắt đầu uể oải.
Bùi Tu Vân trực tiếp cầm lấy đĩa thịt khô chưng trứng trên bàn gạt vào chén Tống Tích.
"A..
cho con hết rồi thì người làm sao bây giờ?" "Tròng mắt thèm tới mức lồi ra rồi, ta còn có thể không cho con ăn sao?" Bùi Tu Vân nhẹ nhàng cười.
"Ai lồi mắt.." Tống Tích ăn một thìa lớn trứng chưng, quai hàm tròn vo, đuôi lông mày hơi nhướng lên.
Hắn nâng đôi đũa, gắp một miếng đậu hũ nhỏ từ đĩa cải khô chưng đậu hũ.
Miếng đậu hũ trắng nõn vuông vức, nhẹ nhàng lắc lư trên đầu đũa.
Lần này, Tống Tích thật sự muốn trừng lớn hai mắt.
"Tiên sinh, người gắp đậu hũ mà không bị vỡ sao " Tống Tích không dám tin, thốt lên.
Đậu hũ Giang Nam còn mềm và xốp hơn trứng, từ trước đến nay nàng luôn dùng muỗng múc ăn.
"Ừ." Hắn thể hiện lại một lần, lúc này miếng đậu hũ còn lớn hơn lần trước, nhưng hắn vẫn có thể giữ một cách ổn định vững chắc.
Tống Tích học theo hắn, dùng đũa gắp đậu hũ, tuy nhiên khi đầu đũa vừa mới đụng tới miếng đậu hũ, miếng đậu lập tức biến thành bông hoa đậụ Tống Tích không cam lòng, lại tìm ra một miếng đậu nhỏ non mềm trong đĩa cải khô chưng đậu hũ.
Nàng dùng đầu đũa chọc chọc miếng đậu, mặt ngoài của miếng đậu thoáng đàn hồi một chút.
Một bàn tay lớn lành lạnh bỗng nhiên bao lấy bàn tay nhỏ của nàng, thiếu niên đứng dậy di chuyển ra phía sau nàng, một tay khác đặt trên vai nàng.
"Nâng nó từ bên dưới." Cổ tay hắn hạ xuống, luồn chiếc đũa xuống bên dưới miếng đậu hũ, dễ dàng nâng miếng đậu hũ hoàn chỉnh mềm nhẵn lên.
"Bàn tay nắm chắc." Hắn nắm lấy tay nàng, đưa miếng đậu hũ non mềm vào trong miệng nàng.
"Ngon không?" Giọng nói của hắn như dòng suối mát lành chảy qua tai nàng.
"Có ạ." Dường như, còn có chút ngọt nữa.
Màn đêm buông xuống, Tống Kiêu cài then cửa, ngáp một cái thật dài.
"Tích Nhi, đi ngủ sớm một chút." Tống Kiêu nói vọng vào từ cổng lớn.
"Vâng ạ." Tống Tích vừa dứt lời, tiếng bước chân liền dần đi xa.