Chương 4
lá xanh, chiếc thuyền nhỏ bóc tách tầng tầng lớp lớp lá sen, thong thả tiến vào.
Một tiếng thở dốc như có như không truyền vào trong tai Bùi Tu Vân, vành tai trắng như ngọc bất chợt hiện lên rặng mây đỏ.
Thiếu niên đứng dậy, bước nhanh đến đuôi thuyền, kéo cổ tay Tống Tích.
"Tiên.." Bùi Tu Vân đặt ngón tay bên môi nàng, ngăn cản lời nói sắp ra khỏi miệng của nàng, hắn túm mạnh người về phía mình, Tống Tích buông lỏng mái chèo, ngã vào ngực hắn.
Thân mình hắn hơi ngửa ra sau, hai người đồng thời ngã trên chiếc thuyền nhỏ, chiếc thuyền lắc lư vài cái, sau đó dần dần khôi phục quỹ đạo vốn có.
"A..
tam lang, sướng chết nô gia rồi.." Trong tiếng mưa rơi đứt quãng bất chợt truyền đến tiếng kêu duyên dáng của phụ nữ.
Một mảng lá sen lớn cách đó không xa đong đưa kịch liệt, gợn nước nhộn nhạo.
Bùi Tu Vân dùng tay bịt kín miệng nàng, nhẹ nhàng lắc đầụ Hơi thở nóng bỏng của Tống Tích phả vào lòng bàn tay hắn, ấm áp, ngứa ngáy và tê dại.
Bùi Tu Vân buông tay, dùng hai lòng bàn tay che kín lỗ tai nàng, nàng cứ ghé lên người hắn như vậy, nước mưa làm ướt tóc mái nàng, theo khuôn mặt nhỏ, từng giọt từng giọt dừng lại vạt áo trước ngực hắn.
"Bọn họ đang làm gì vậy ạ?" Tống Tích nhỏ giọng hỏi.
Vì sao nàng và tiên sinh không làm chuyện gì xấu, mà lại giống như đang ăn trộm.
Bùi Tu Vân nhẹ nhàng buông tay ra, dán môi lên vành tai nhỏ xinh của nàng, nhẹ giọng nói "Phi lễ chớ nhìn, phi lễ chớ nghe." "Tam Lang, chàng lợi hại hơn tên ma quỷ nhà ta rất nhiềụ." Thanh âm hỗn tạp xé nát dòng nước mưa, truyền vào lỗ tai Bùi Tu Vân.
"Vô liêm sỉ." Hắn không khỏi nhỏ giọng mắng một tiếng, bàn tay lại nhanh chóng bịt kín lỗ tai nàng.
Ngôn từ càn rỡ hạ lưu như thế, không thể để Tống Tích nghe thấy.
Tống Tích cảm thấy nghi hoặc, rốt cuộc là ai làm chuyện xấu ở bên trong hồ sen?
Hơn nữa vì sao tiên sinh lại trở nên kỳ quái như vậy?
"Tiên sinh, tay chân con tê rần cả rồi." Tống Tích nhỏ giọng lẩm bẩm.
"Chịu đựng một chút, nhanh thôi.." Hắn chợt khựng lại, tay chân thiếu nữ giống như bạch tuộc quấn lấy hắn, chân tâm của nàng vừa lúc kề sát thân dưới của hắn.
Bởi vì tay chân tê mỏi, thân mình nho nhỏ cứ chốc lát lại cọ cọ lên người hắn.
Lúc này, hai kẻ tằng tịu kia cuối cùng cũng dừng lại, chèo thuyền rời đi.
Bùi Tu Vân lập tức lật người, ném Tống Tích sang một bên.
"Ui da.." Eo Tống Tích đụng phải mạn thuyền, nàng không khỏi kêu lên đau đớn.
Bùi Tu Vân vội vàng đứng dậy, phủi phủi bụi đất như có như không trên người, đi đến đầu thuyền đón gió.
"Sắc trời không còn sớm, trở về thôi." Hắn trấn định tinh thần, lạnh giọng nói.
"Vâng." Tống Tích cong lưng, liên tiếp hái vài đóa hoa sen, lúc này mới khởi động cây trúc chèo thuyền về hướng bờ hồ.
Lúc hai người về đến nhà, trong thôn đã xuất hiện khói bếp lượn lờ, xen kẽ cùng hơi nước trong màn mưa, không phân biệt đâu là khói lửa nhân gian, hay là mây mù mờ mịt.
Tống Tích đặt hoa sen lên tủ, lôi kéo Bùi Tu Vân tiến vào phòng bếp.
Nàng múc một gáo nước giếng lạnh lẽo từ thùng chứa nước, nói với Bùi Tu Vân "Tiên sinh, đưa tay ra đi." Bùi Tu Vân xắn tay áo để lộ ra đôi tay mảnh khảnh trắng nõn, ngón tay thon dài, móng tay trắng hồng nhợt nhạt, phảng