Chương 3
gió thổi bay bất cứ lúc nào.
"Vóc dáng tiên sinh cao quá." Mặc dù Tống Tích đã nâng dù lên cao nhất có thể, nhưng trâm ngọc của Bùi Tu Vân vẫn đụng phải khung dù, phát ra tiếng vang trong trẻo.
"Ừ." Bùi Tu Vân vươn tay cầm dù, Tống Tích lập tức buông tay, chiếc dù trong cơn mưa bụi được hắn giữ vô cùng vững chắc.
Thân hình mảnh khảnh đi vào màn mưa, lại thấy người phía sau vẫn chưa đuổi kịp, bước chân hắn hơi khựng lại, xoay người vẫy tay.
"Tới đây " Tống Tích xách làn váy, vội vàng chạy qua, giọt nước dưới chân vẩy ướt vạt áo thanh châu của hắn.
Nàng dùng tay ôm lấy cánh tay dài của hắn, cười nói "Con biết tiên sinh là tốt nhất." "Tốt chỗ nào?" Đỉnh đầu truyền đến âm thanh lãnh đạm, dường như còn kèm theo vài phần tức giận.
"À, từ lần trước con ngủ gật trên lớp, trong lòng lo sợ muốn chết, thấy người không trách phạt, con còn cho rằng đó là bình an trước cơn bão Không nghĩ tới..
Tiên sinh chẳng những không phạt con, còn sửa bài tập và bung dù cho con." Tống Tích hoàn toàn không ý thức được vẻ mặt không thích hợp của hắn, tiếp tục ríu rít.
"Con nghĩ mình không sai." "Dạ?" Ý cười trên mặt Tống Tích cứng đờ.
"Xem bộ dáng con cợt nhả, không hề có ý hối cải, vốn dĩ không nên phạt cũng cần phạt một chút " Bùi Tu Vân nghiêng đầu liếc mắt nhìn nàng.
Chỉ thấy sắc mặt nàng lập tức thay đổi, dáng vẻ như sắp khóc.
"Xin lỗi người.." Nàng nhỏ giọng nói.
"Làm sai chuyện, chớ có nhảy nhót lung tung.
Hơn nữa, ta đối với con cũng không tốt." Dừng một chút, hắn lại tiếp tục nói "Lúc trước không phạt con bởi vì không muốn tốn công, bung dù giúp con bởi vì con làm nước mưa làm ướt ống tay áo của ta." Tống Tích không hiểu chuyện gì, rõ ràng tiên sinh đối xử với nàng rất tốt, vì sao một hai phải nói không tốt chứ?
"Nhớ kỹ, ta không hề tốt với con." Hắn cường điệu một lần nữa.
"Vâng." Tống Tích thuận miệng đáp lại, dù sao việc nàng am hiểu nhất chính là nghe tai này ra tai kia.
Đông hồ nằm ở phía đông thôn Vân Kiến, bờ hồ khói liễu như mây, sóng xanh rì rào, làn khói nhẹ bay trên mặt nước, nối liền nước và bầu trời thành bức tranh.
Những tàu lá sen lơ lửng trên mặt nước, trong một màu xanh ngắt có tô điểm chút phấn hồng.
"Đây là thuyền nhà ta." Tống Tích khom lưng đẩy mấy tàu lá xanh ra, vén tấm vải dầu lên, nhảy xuống thuyền.
Thuyền nhỏ lảo đảo lắc lư, nàng mở rộng đôi tay, chậm rãi ổn định thân mình.
"Tiên sinh, xuống dưới đi, con đón người." Tống Tích vươn tay.
Bùi Tu Vân hờ hững nhìn lướt qua lòng bàn tay trắng nõn của nàng, chậm rãi gấp chiếc dù lại, đặt đuôi dù vào tay nàng.
Tống Tích quay đầu, đặt chiếc dù xuống bên chân, thân thuyền bỗng lung lay một chút.
Nàng quay lại đầu, chỉ thấy Bùi Tu Vân đã ổn định thân mình khoanh tay đứng trên đuôi thuyền.
Dưới màn mưa phùn mênh mông, một vài giọt nước đọng lại trên ngọn tóc.
"Tiên sinh, hoa sen này mới nở không lâu, chúng ta vào sâu trong hồ mới có thể tìm được hạt sen." Đôi mắt nàng sáng hơn cả sao trời, đầy mặt chờ mong.
Bùi Tu Vân giống như không hề nghe thấy, hắn vượt qua nàng, ngồi xuống đầu thuyền, chỉ chừa lại cho nàng một bóng dáng mảnh khảnh.
Tống Tích bĩu môi, xoay mái chèo, di chuyển thuyền vào sâu phía trong hồ sen.
Gió thổi hoa sen, mưa rơi