⬅ Trước Tiếp ➡

to thô ráp của Tống Kiêu túm chặt tay áo hắn.
Bùi Tu Vân nhíu mày, hướng mắt nhìn ra phía ngoài, thân thể bất động.
"Tiên sinh, ngài quá khách sáo rồi.
Không cần khách khí với chúng ta thế đâụ" Tống Kiêu lôi kéo Bùi Tu Vân vào đại sảnh.
Bùi Tu Vân bất đắc dĩ.
Dù sao ống tay áo còn đang ở trong tay người ta, không có cách nào, đành phải ứng.
"Tích Nhi, con chăm sóc tiên sinh một chút." Tống Kiêu xoay người, đi về hướng phòng bếp.
Tống Tích đi đến bên cạnh Bùi Tu Vân, thân hình thiếu niên cao dài, vóc dáng nàng chỉ cao tới vị trí hàm dưới của hắn.
Nàng nâng tay lên, cúi đầu nghiêm túc tháo nút thắt áo tơ trên người hắn.
Hơi thở của hắn nhẹ nhàng chậm chạp, đồng thời mang theo một mùi hương u lan mỏng manh, ấm áp phả lên mu bàn tay nàng.
"Lần trước ở trong lớp học, vì sao lại ngủ gật?" Giọng nói thanh nhuận từ trên đỉnh đầu truyền đến.
Động tác trên tay nàng hơi khựng lại "Thật ra..
con lên núi ngắm sao một đêm, cổ nhân đều là người lừa đảo, nào có sao Khiên Ngưu Chức Nữ gì đâu " Khóe miệng Bùi Tu Vân khẽ cong lên "Cổ nhân không nói dối, đêm đó con đi là trời nhiều mây." "A.." Đôi mày đẹp của Tống Tích hơi nhíu lại "Chẳng lẽ con còn phải lên núi ngồi một đêm nữa?" Gương mặt nho nhỏ của nàng nhăn thành quả mơ khô, vẻ mặt buồn rầụ "Lần sau, vi sư đi cùng con." Thiếu niên cởi áo tơi dày nặng trên người xuống, lộ ra thân hình gầy gò.
"Không, con không muốn lên núi nghe người giảng chi, hồ, giả, dã đâụ" Nàng nhỏ giọng lẩm bẩm, nói xong nàng mới kinh ngạc phát giác ra mình nói chuyện như vậy là không tôn kính, vội vàng che miệng mình lại.
May mắn thay Bùi Tu Vân cũng không để ý lắm, hắn vén vạt áo, ngồi xuống chiếc ghế tre hơi ẩm.
trợ từ dùng trong văn ngôn, để diễn tả bài văn hoặc lời nói không rõ ràng.
Bên ngoài mưa phùn tầm tã, sương khói mù mịt bay giữa trời đất.
Những ngọn núi phía xa phảng phất như một bức tranh thủy mặc dưới chân trời nhạt nhẽo.
Sống lưng Bùi Tu Vân thẳng tắp, đôi tay đặt trên đầu gối, nghiêng mặt nhìn cảnh sắc ngoài cửa.
Tống Tích ngồi đối diện hắn, hai chân khua loạn trong không trung, bàn tay vân vê vạt áo mình.
Nàng trộm ngẩng đầu, đưa mắt nhìn Bùi Tu Vân, mà hắn thì giống như một bức tượng điêu khắc, không hề nhúc nhích.
"Tiên sinh, người có cảm thấy chán không?" Tống Tích mếu máo hỏi.
Bùi Tu Vân dời mắt, nhẹ nhàng lắc đầụ "Còn con thì thấy chán muốn chết." Tống Tích nhảy khỏi ghế, hai ba bước đến bên người Bùi Tu Vân.
"Sao?" Thân mình Bùi Tu Vân hơi ngửa ra sau, nhưng vẫn không tránh khỏi móng vuốt nhỏ của nàng.
"Tiên sinh, con nhìn thấy hoa sen ở đông hồ nở rồi.
Con hái hạt sen cho người nha." Nàng túm chặt cổ tay hắn, kéo hắn ra ngoài.
Bùi Tu Vân hơi lảo đảo một chút mới đứng vững.
"Đừng kéo nữa." Hắn xụ mặt nói.
Tống Tích uể oải rút tay về, nàng bước chân khỏi ngạch cửa, cầm chiếc dù giấy dưới mái hiên, mở ô dưới màn mưa phùn.
"Tiên sinh, mau đến đây " Nàng đang định kéo tay Bùi Tu Vân.
Cũng may hắn tay mắt lanh lẹ, rút tay về rồi giấu trong tay áo rộng rãi, không để nàng chạm đến.
Tống Tích dứt khoát đi đến bên người hắn, đôi tay nâng cao cây dù lên.
Chiếc ô màu xanh nhẹ nhàng đung đưa trong gió như có thể bị


⬅ Trước Tiếp ➡