⬅ Trước Tiếp ➡
Nhưng anh nào chịu, tay lại tiếp tục di chuyển hết nơi này đến nơi khác.
Đầu tiên anh vuốt ve dọc sống lưng cô khiến cô phải cong người vì nhột, một bên váy ngủ đã trễ xuống, xương quai xanh như ẩn như hiện, tinh tế mà đẹp đẽ.
Đến lúc bàn tay to lớn đó phủ lên một bên ngực cô, Thẩm Anh Vi mới ngượng ngùng xoay người muốn đẩy anh ra.
"Anh đang làm cái gì vậy hả?"
Thật không thể chịu nổi người đàn ông này mà
Anh giữ gáy cô, cúi xuống đặt lên môi cô gái một nụ hôn sâụ
"Ưm...Ưm..."
Anh đưa tay lột bộ váy ngủ của cô xuống, để cô nhỏ trần trụi đối diện với mình.
Thân thể nhỏ nhắn trước mắt anh trắng đến mức phát sáng, làn da non mịn chỉ cầm chạm vào là đỏ ứng.
Cô ngại ngùng đẩy anh ra, nhưng trong mắt anh đây chỉ là trò tình thú.
Đưa tay cô dán lên miệng mình, anh thè lưỡi liếm từng ngón tay búp măng.
"Á...anh bỏ ra..."
Giọng cô đã run rẩy thấy rõ, đôi mắt ngập hơi nước, giống như một chú thỏ con tội nghiệp.
Nhưng càng như vậy anh càng muốn bắt nạt cô hơn, muốn hòa cô vào làm một.
Anh bắt đầu cởi bỏ đồ trên người mình, từng món từng món rơi xuống làm lộ cơ bụng rắn chắc cùng làn da màu đồng gợi cảm quyến rũ.
Hoắc Thiếu Dực cười nhẹ, túm lấy hai chân cô rồi tách chúng ta cho chân cô kẹp lấy hông anh. Thẩm Anh Vi thấy như vậy thì ngại muốn chết, cô không dám nhìn thân thể mê người kia nữa mà bắt đầu giãy giụa kêu anh buông mình ra.
Người đàn ông cười nham hiểm, anh đưa tay với lấy một chiếc khăn lụa vuông bỏ quên trên bàn, đưa tay cô lên rồi trói lại.
"Anh thả em ra...thả em ra maụ.."
Thẩm Anh Vi không dùng được tay thì bắt đầu nâng chân đá anh, tư thế này khiến cô cảm giác thân thể mình bại lộ tất cả trước mắt anh, nhất là trước mắt một con sói lớn như vậy.
Nhưng chân cô cũng không là gì so với anh, anh tóm lấy bàn chân nhỏ nhắn của cô, trêu đùa mơn trớn trên đó.
"Nếu không muốn anh trói cả chân em lại thì ngoan ngoãn đi bảo bối."
Tay anh bắt đầu lướt từ bả vai cô xuống, lướt qua bộ ngực không quá lớn cũng không quá nhỏ, đủ để một tay anh bao lấy khiến anh yêu thích không thôi.
Rồi anh lại du tẩu xuống chiếc bụng bằng phẳng, vòng một vòng ở rốn rồi mới tiếp tục đi xuống. Vừa làm anh vừa để ý khuôn mặt đỏ bừng của bà xã, nét hồng phấn vẫn còn thấy rõ, nhất là khi anh vuốt ve eo cô, cô lập tức cong người lên rồi thở gấp.
Thì ra nơi đây là nơi mẫn cảm. Anh biết vậy càng chơi đùa nhiều hơn ở nơi đó, khiến cô vợ nhỏ nhà mình bị đùa bỡn đến sắp phát khóc.
"A...ư...anh bắt nạt....em."
Hoắc Thiếu Dực cúi người hôn lên cánh môi phấn nộn đang khép mở.
"Anh có bắt nạt em đâụ"
Nói rồi, tay anh lại đi xuống, lần này dừng ở địa phương bí ẩn của người thiếu nữ.
Anh động vào nơi này khiến cô nhỏ giật bắn mình, tay muốn đẩy anh lại bị trói lên trên không thể làm gì được.
"Anh...anh bỏ ra..."
Nói anh bỏ anh lại càng không bỏ, thậm chí anh còn tiến vào sâu hơn, nơi đó bị đùa bỡn đã bắt đầu ẩm ướt, anh cắm một ngón tay mình vào.
Bên trong chặt đến mức khiến anh phải dừng lại rồi mới đi tiếp được.
Hoắc Thiếu Dực đưa tay vỗ mông cô "Thả lỏng nào."
Ngón tay anh đi vào thành công, bắt đầu không yên phận ra ra vào vào.
"Ư...a..."
Thẩm Anh Vi đã bắt đầu rơi vào trận tình ái này, cô nào còn sức để phản kháng, mặc cho anh muốn làm gì thì làm.
Hoắc Thiếu Dực hiển nhiên rất hài lòng, một ngón rồi hai ngón, càng lúc càng nhanh, cuối cùng cô gái nhạy cảm này phát hiện bản thân càng ngày càng khó khống chế.
Cô cong người lên, đón nhận tình yêu anh mang tới.
Thấy cô đã chuẩn bị sẵn sàng, anh liền đè lên người cô, hơi thở thô nặng đến mức chính anh cũng sắp không nhận ra.
⬅ Trước Tiếp ➡