Anh đưa lưỡi vào bên trong, cướp đi thức ăn trong miệng cô, nhưng anh chưa vội tách ra, thỉnh thoảng còn truyền nước bọt sang ép cô nuốt xuống.
Bác Trương thấy vậy liền nóng mặt, ra hiệu cho đám người mau giải tán, nhường chỗ cho cặp vợ chồng son.
Chẳng biết qua bao lâu, đến nỗi lưỡi cô đã tê mỏi, miệng khô khốc và sắp không thở nổi anh mới chịu buông cô ra.
Trong miệng ngập tràn hơi thở của anh làm cô vội vàng hít thở bầu không khí trong lành này.
Mặt cô đỏ bừng, ngẩng đầu lên, đôi mắt ngập nước kia muốn phê phán hành động của anh thì thấy anh ấy đang vô cùng sung sướng nuốt nốt thức ăn, còn rất đen tối hỏi cô.
"Em có muốn chúng ta dùng cách này lâu dài không?"
Mặt cô đã đỏ nay càng đỏ hơn, cô gái nhỏ đẩy anh ra, muốn trèo xuống khỏi người anh thì bị anh túm eo lại
"Anh biến đi."
Hoắc Thiếu Dực là đồ đen tối, Hoắc Thiếu Dực chết tiệt, lần sau cô không chơi với anh nữa. Biết mình đã làm cô vợ nhỏ nổi giận, anh liền khom lưng uốn gối làm lành "Vợ à, anh sai rồi."
Thẩm Anh Vi hừ nhẹ, cô không thèm để ý anh đó.
"Anh sai rồi mà, đừng giận anh nữa, em mắng anh cho hả giận nhé?"
Không có kinh nghiệm dỗ ai làm đại thiếu gia nhà họ Hoắc hơi lúng túng, nhưng lúc nhìn thấy cô phồng má quay đầu sang phía bên kia không nhìn mình lại khiến anh vui vẻ.
Đúng là bà xã của anh, đáng yêu chết đi được.
Cuối cùng hết bữa ăn Thẩm Anh Vi mới chịu dịu lại với anh, Hoắc Thiếu Dực nào dám đưa ra yêu cầu như hồi nãy nữa.
Anh vô cùng nịnh nọt đưa đồ tráng miệng đến chỗ cô, còn xoa xoa bả vai cho vợ.
"Em có thấy anh giống một người vợ hiền chuẩn mực không?"
"..."
Thẩm Anh Vi hết chỗ nói, không tiện làm hỏng suy nghĩ "hiền thục" của "nàng dâu nhỏ" kia.
Buổi tối trôi qua một cách yên ấm như vậy, giống thường lệ, Hoắc Thiếu Dực làm việc ở thư phòng xong mới quay về phòng ngủ chính.
Anh suýt thì quên mất việc tình địch của mình đã xuất hiện, nhưng bây giờ có vẻ cũng không được coi là tình địch, bởi vì Thẩm Anh Vi căn bản không nhớ ra Lương Minh Phàm là ai chứ đừng nói đến việc yêụ
Nghĩ là vậy, ghét vẫn là ghét.
Hoắc Thiếu Dực tự nhận mình là người nhỏ nhen, anh chỉ cần thấy Lương Minh Phàm lấp ló ở đó là đã muốn cho hắn ta biến mất rồi.
Trở về phòng ngủ với tâm trạng phơi phới, nghĩ đến Vi Vi đang chờ mình về ngủ khiến anh xúc động muốn bay lên.
Nào ngờ chờ anh không phải viễn cảnh màu hồng mình vẫn tưởng tượng.
Mà là thảm cảnh cô vợ nhỏ quăng gối của anh ra chiếc sofa gần đó, còn rất tuyệt tình đuổi người "Đêm nay anh ngủ ở đó, không được lên giường, em còn chưa hết giận vụ hồi nãy đâụ" "..."
Mới hạnh phúc một chút thôi đã bị cô đẩy xuống địa ngục, Hoắc Thiếu Dực nào chịu, anh ôm gối về lăn lộn trên giường.
"Anh không chịu, không chịu, em đây là đang sử dụng bạo lực trong hôn nhân."
Hai người đẩy qua đẩy lại, Thẩm Anh Vi không nhường, Hoắc Thiếu Dực không muốn, thế là cả hai ôm nhau ra sofa nằm ngủ để lại chiếc giường trống không. May mà sofa phòng họ rất rộng, nhưng Hoắc Thiếu Dực cứ cố áp sát vào chỗ Thẩm Anh Vi.
"Phạt anh như vậy em đã vui hơn chưa?"
Thực sự...thực sự chỉ muốn táng cho anh một cái.
Thẩm Anh Vi không thèm đếm xỉa đến anh, quay người sang phía bên kia ngủ một giấc thật ngon. Sáng mai người này còn đòi đi đăng kí kết hôn, vì vậy không thể để anh tiếp tục càn quấy được. Nhưng người muốn yên mà người kia vẫn chẳng ngừng động, đang lúc cô thiu thiu ngủ chợt nhận ra bàn tay của người đàn ông kia đang bắt đầu có dấu hiệu vượt rào.
Tay anh tóm lấy váy ngủ mỏng manh của cô, đầu cũng vùi vào cần cổ trắng nõn của người con gái.
"Vợ ơi..."
"Anh ngủ đi."
Thẩm Anh Vi đập một cái vào tay anh, cô đang buồn ngủ nên lười so đo với anh.