⬅ Trước Tiếp ➡
Hai chân cô được kéo sát lại với hông anh, thứ to lớn đó chống lên nơi mềm mại của cô.
Anh vuốt tóc cô về phía sau, cúi đầu bắt đầu hôn cô, nhân lúc cô không để ý, anh để thứ đó bắt đầu đi vào.
Cô gái cảm nhận được đau đớn do thứ đó mang lại, ư ư kháng cự, anh chưa vội đi vào tiếp, chỉ say sưa hôn cô.
Để ý cô đã bắt đầu đắm chìm, anh giữ lấy eo cô gái, và kéo mạnh cô về phía mình, thứ to lớn đã hoàn toàn đi vào bên trong.
Thẩm Anh Vi mở lớn mắt vì đau, cô không ngờ anh sẽ làm như vậy, đôi mắt mông lung bởi hơi nước, nỗi đau đó cô khó mà quên được.
Hoắc Thiếu Dực rất săn sóc cô, anh liên tục hôn lên mắt cô, cất giọng khàn khàn.
"Ngoan, một lát sẽ không đaụ"
Anh bắt đầu di động eo, nhưng rất chậm, để cô làm quen dần.
Thẩm Anh Vi vẫn cảm thấy đau, cô lắc đầu thảm thương.
"Huhụ..đau quá...em không muốn, anh...đi ra..."
Nhưng Hoắc Thiếu Dực không chỉ không ra, còn bắt đầu ra vào với tần suất nhiều hơn.
Kì lạ là chỉ một lát sau cô đã không cảm thấy đau nữa, thay vào đó là cảm giác cô chưa bao giờ trải qua.
Trong căn phòng rộng lớn là tiếng rên ɾỉ ái muội cùng tiếng thở dốc trầm khàn, tiếng cơ thể ma sát, tất cả hòa với nhau, tạo thành một đêm xuân tình.
Hoắc Thiếu Dực làm mãi cũng không biết đủ, anh lần đầu tiên khai trai nên đương nhiên không biết mệt mỏi là gì.
Anh ôm cô từ ghế sofa ra đến ban công, từ ban công lên giường tiếp tục.
Cứ nghĩ đến đây có thể dừng lại, nào ngờ cuối cùng anh còn kéo cô một lần vào nhà tắm.
Đến lúc trời bắt đầu hửng sáng, Thẩm Anh Vi mệt mỏi ngất đi mấy lần anh mới bằng lòng buông tha cho cô.
Sáng ngày hôm sau, Hoắc Thiếu Dực tỉnh dậy với tâm trạng hết sức vui vẻ, nhìn bà xã nằm trong vòng tay mình, anh thấy cuộc sống hạnh phúc mà mình mong ước đã thành sự thật rồi. Vốn muốn cho cô ngủ thêm một lát, nhưng nghĩ đến hôm nay là ngày hai người đi đăng kí kết hôn, anh không thể không đánh thức cô dâu nhỏ này dậy.
"Bảo bối, dậy nào."
Anh vỗ vỗ lưng cô, nhưng cô nhỏ nào chịu, gạt tay anh ra rồi tiếp tục ngủ.
Đêm qua anh dày vò cô như thế, bảo cô ngủ đủ giấc thế nào được. Nhưng anh quyết tâm không gọi được cô dậy thì không buông tay.
"Vi Vi, hôm nay chúng ta đi đăng kí kết hôn đó, dậy đi em."
Anh áp mặt mình vào má cô, vì một đêm ngủ nên râu trên cằm anh bắt đầu nhú, cọ vào mặt Thẩm Anh Vi khiến cô phải nhíu mày.
"Anh bỏ ra đi."
Cuối cùng, đến gần ba mươi phút sau, Hoắc Thiếu Dực thành công đánh thức bà xã nhà mình dậy, tuy trên mặt có một vết đỏ do bị bà xã tung chân đá phải, nhưng anh vẫn rất vui.
Mang tâm trạng vui vẻ giúp cô vệ sinh cá nhân, giúp cô đánh răng rửa mặt thay quần áo, đang định giúp cô nốt việc đi vệ sinh thì lại bị cô đập cho một cái rồi đá ra ngoài, đến cửa phòng cũng bị khóa.
Đi lượn lờ bên ngoài mấy vòng, Hoắc thiếu thấy ngày hôm nay sao đẹp thế, không khí trong lành đến vậy, đúng là ngày thích hợp để đi đăng kí kết hôn.
Anh không có ý định đến công ti, mấy hợp đồng cũng bảo trợ lí và phó tổng xem qua, vì hôm nay là ngày của anh và vợ. Chờ mãi chờ mãi mới thấy bà xã ra đến ngoài, anh vui vẻ kéo lấy cô.
"Xuống ăn sáng thôi."
Thẩm Anh Vi thấy hôm nay anh không giống mọi ngày, chỉ đi đăng kí cũng khiến anh vui đến vậy à? Bình thường hai người đã sống như vợ chồng rồi còn gì.
Nhưng nghĩ là vậy, cô vẫn ngoan ngoãn cùng anh xuống nhà ăn, đợi ăn xong, ông xã đại nhân lập tức phi lên thư phòng, tìm sổ hộ khẩu và giấy tờ đã chuẩn bị từ lâu để lên đường đến phường kí giấy.
⬅ Trước Tiếp ➡