⬅ Trước Tiếp ➡
"Tôi... Tôi không có xằng bậy!"
 
"Không có? Đừng nói với tôi là màng trinh của cô bị cô lấy tay đâm thủng đấy nha." Anh trào phúng cười cười.
 
Phong Thiển Tịch có chút ngây dại, lần đầu tiên của cô đã cho tên đàn ông xa lạ trên du thuyền, bị trực tiếp cưỡng bức, nhưng nói ra ai sẽ tin cô đây?
 
Nam Cung Tuyệt tiếp tục truy vấn nói: "Sao vậy? Không còn lời nào để nói sao? Hửm? Cái thân thể dơ bẩn này của cô chỉ xứng đáng bị giẫm đạp."
 
"Tôi... Không phải như anh nghĩ đâu." 
"Vậy thì vì cái gì?"
"Lần đầu tiên của tôi là bởi vì..." 
"Vì cái gì?"
"Người đó... " Cô cắn răng, tới tên người ta cô còn không biết, cô không biết mình có thể nói cái gì bây giờ, giống như mọi lời cô nói ra lúc này cũng chỉ là gạt người.
 
Nam Cung Tuyệt cười khẽ vài tiếng, ngón tay xẹt qua eo cô, vuốt ve đùi cô một chút: "Nói với tôi, bởi vì thân thể của cô không thể chịu đựng được cô đơn, cho nên gấp không chờ nổi đi ra ngoài tìm đàn ông."
 
"Nam Cung Tuyệt, anh nhục mạ tôi, vậy còn anh thì sao? Ra tay đối với bạn thân của tôi, căn bản chính là một hành vi cầm thú!" Cô mang theo phẫn nộ nói.
"Ha ha ha ha ha... Cô xác định tôi ra tay với chị em tốt của cô? Hay là cô ta chủ động dụ dỗ tôi vậy? Hừ!" Anh cười lạnh.
 
"Loại người thú tính như anh, tôi còn cần phải xác minh sao?" Nói rồi, Phong Thiển Tịch chủ động leo lên người Nam Cung Tuyệt, vuốt ve tới lui trên người anh.
 
Mắt lam hiện lên một tia sắc bén: "Là vừa rồi ở bên ngoài xem đến thân thể thèm khát khó nhịn sao?"
 
2: Ai dụ dỗ ai
 
"Anh nghĩ quá nhiều rồi đó." Tay Phong Thiển Tịch từ trên người anh rút ra, trong tay có thêm cái ví tiền, rõ ràng đây là sờ trên người anh lấy được.
 
Cô tìm được ví tiền liền xoay người bò dậy.
 
"Sao nào, tính toán lấy tiền đi ra ngoài tìm Ngưu Lang sao?" Nam Cung Tuyệt cười lạnh nói.
 
"Nếu anh đã nghĩ như vậy, tôi cũng không có cách nào khác! Số tiền này tôi mượn trước, sau này sẽ trả cho anh." Cô nhảy xuống giường, đi ra khỏi phòng bệnh.
Trên hành lang bệnh viện, cô đã tìm thấy Vương Kha Nhi rồi. "Kha Nhi."
Vương Kha Nhi vừa thấy cô đến liền xoay người muốn rời đi. "Kha Nhi, cậu muốn đi đâu? Còn nơi nào để cậu có thể đi sao?"
Vương Kha Nhi xoay người, vẻ mặt đáng thương nhìn về phía Phong Thiển Tịch: "Thiển, Thiển Tịch, rất xin lỗi, tôi không nghĩ sẽ để cậu nhìn thấy, tôi thật sự không biết nên giải thích với cậu như thế nào nữa."
 
⬅ Trước Tiếp ➡