⬅ Trước Tiếp ➡
"Giải thích? Còn cần giải thích sao?"
 
"Là, là Nam Cung Tuyệt anh ta... Anh ta.... ra tay với tôi quá mạnh mẽ. Tôi cũng sợ phá hỏng quan hệ vợ chồng của hai người cho nên mới muốn giấu. Tôi thật sự không biết tại sao lại biến thành như vậy. Tôi biết Nam Cung Tuyệt là người có quyền có thế, tôi căn bản không dám phản kháng lại ý đồ của anh ta. Thiển Tịch, tôi thật sự không biết nên làm gì, cũng không dám nói với cậu. Hu hu…" Vương Kha Nhi nói rồi ngồi xổm xuống khóc lóc.
 
Thiển Tịch khom người, đỡ Vương Kha Nhi lên: "Kha Nhi, cậu đừng khóc, cậu là bạn thân nhất của tôi, tôi đương nhiên sẽ tin tưởng cậu."
 
"Thật sao?"
 
"Ừ." Thiển Tịch gật đầu, khóe miệng vẫn treo lên nụ cười. "Nam Cung Tuyệt… Anh ta… Anh ta..."
"Anh ấy kêu tôi đem tiền tới đây cho cậu, bảo cậu ra ngoài tìm khách sạn mà ở. Đây coi như là thù lao hôn môi ban sáng." Thiển Tịch mở ví tiền của Nam Cung Tuyệt ra, móc tiền nhét vào trong ngực Kha Nhi.
 
"Thiển Tịch, cậu... Cậu... Chuyện buổi sáng..."
 
"Tôi nhìn thấy rồi." Cô mỉm cười trả lời, ngừng một giây, khuôn mặt cô lập tức trở nên lãnh đạm, lời lẽ sắc bén nói: "Kha Nhi, chúng ta quen biết nhiều năm như vậy, cậu chưa bao giờ bị chóng mặt hay thiếu máu. Nam Cung Tuyệt không phải là người tốt, cho dù cậu cùng anh ta thật sự đã xảy ra quan hệ cũng sẽ không có kết quả tốt đẹp gì."
 
Cô còn nhớ rõ lời hộ sĩ nói Kha Nhi thiếu máu, chóng mặt, ở phòng bệnh nghỉ ngơi, quá rõ ràng đây chỉ là cái cớ được dựng lên để họ ở chung mà thôi. Cho dù cô rất muốn tin tưởng nhưng sự thật cũng không có cách nào thay đổi.
 
"Thiển Tịch, cậu tin tưởng tôi đi, sao tôi có thể đi câu dẫn chồng cậu, cậu cảm thấy tôi là cái loại người này sao?"
 
"Được rồi, không cần nói nữa, chúng ta đều cần bình tĩnh một chút." Xoay người, Phong Thiển Tịch đi về hướng khác của hành lang, nước mắt không nhịn được cứ thế tuôn ra. Cô muốn trốn tránh hiện thực là Kha Nhi cố ý câu dẫn, Nam Cung Tuyệt thuận nước đẩy thuyền.
 
Bạn thân cùng chồng phản bội, đã quá đủ rồi, bây giờ ngoại trừ nước mắt, cô không tìm ra bất cứ thứ gì để mình phát tiết cả.
 
Vương Kha Nhi nhìn theo bóng dáng Phong Thiển Tịch, gắt gao túm lấy tờ tiền trong tay, thù lao? Tao khổ tâm toan tính để đổi lấy thứ thù lao này sao? Thiển Tịch...! Vận mệnh thật là quá chiếu cố cho mày rồi. Nếu tình nghĩa chị em chúng ta đã đi đến bước đường này thì mày cũng đừng trách tao vô tình.
 
Nghĩ rồi, cô ta lấy di động ra, gọi một cuộc điện thoại: "Này, anh là Nặc Thiên phải không? Tôi có một việc gấp muốn nói cho anh biết đây… Về chuyện của Thiển Tịch."
 
-
Ngoài cửa bệnh viện, Phong Thiển Tịch và Nam Cung Tuyệt cùng nhau lên xe. Cô đem ví tiền trả lại cho anh.
 
"Chị em tốt của em đâu rồi? Không đi cùng nhau sao?" Đôi mắt lam mang theo trào phúng nói, toàn là lời lẽ châm chọc. Anh cười lạnh, không thể không thừa nhận, cô gái này có chút thông minh, vậy mà không hề làm loạn, ngược lại còn xử lý sự tình rất tốt, nếu cô không phải là con gái của người kia… Nếu không phải thì...
 
1: Ngược nhau
"Anh không cần dùng cô ta để nói khích bác làm tổn thương tôi. Nam Cung Tuyệt, chỉ vì tôi không phải xử nữ nên anh mới dùng cách này để trừng phạt tôi? Anh không cảm thấy có chút không hợp lí sao? Không phải tôi muốn gả cho anh, là anh muốn cưới tôi mà!"
 
"Cưới em chính là vì phải trừng phạt em thật xứng đáng. Nào, lại đây..." Nam Cung Tuyệt vươn tay, ở trong không gian chật hẹp của chiếc xe, kéo cô tới bên mình.
 
"Đây là kiểu logic gì vậy?"
 
"Vấn đề logic, chúng ta có thể thảo luận sau..." Anh nói, môi tiến đến bên tai cô, răng khẽ cắn vành tai của cô.
 
"Ư a…" Cơn ngứa kéo đến giống như có một luồng điện chạy qua toàn thân.
 
"Âm thanh này thật không sai, em có thể kêu lớn hơn một chút." Anh ở bên tai cô nói khẽ.
 
Ngứa...
 
Cô rụt cổ trốn tránh đi cái hôn liếm láp của anh.
 
"Tiểu yêu tinh, là tôi làm cho em có phản ứng sao?" Thấy vậy anh liền muốn thân mật chạm vào cô....
⬅ Trước Tiếp ➡