⬅ Trước Tiếp ➡
"Được, cảm ơn cô."
 
Căn cứ vào lời nói của y tá, cô tìm được i phòng bệnh chuyên dụng kia, ở bên ngoài cửa theo dõi người ta quả thật là không tốt nhưng cô không muốn chuyện tồi tệ phát sinh thêm. Bởi vì tên Nam Cung Tuyệt kia, chuyện gì anh cũng làm ra được
 
Xuyên qua cửa sổ nhỏ của phòng bệnh chuyên dụng, cô cẩn thận nhìn vào, lúc đầu chỉ là muốn liếc nhìn trộm một cái, ai ngờ bị hình ảnh bên trong làm cho kinh sợ.
 
Trên giường bệnh to như vậy, tên kia nằm đè lên người cô gái, mà cô ta quần áo bất chỉnh, hai người triền miên bên nhau, chỉ thiếu nước chưa tiến vào việc chính.
 
Nam Cung Tuyệt!
Kha Nhi!
 
Cô che miệng lại, đây mới thực sự là lí do tới bệnh viện kiểm tra sao? Kiểm tra toàn thân? Thì ra kiểm tra toàn thân là kiểm tra như thế này sao?
 
Nam Cung Tuyệt! Anh quá đáng thật đấy!
 
Thiển Tịch không chút do dự đẩy cửa phòng bệnh ra, đứng ngay ngắn ở cửa nhìn chằm chằm vào đôi nam nữ đang quấn lấy nhau kia.
 
"Thiển, Thiển Tịch?" Vương Kha Nhi thoáng chốc ngây ngẩn cả người.
 
Nam Cung Tuyệt đang đè trên người cô ta cũng dừng động tác lại, lạnh lùng đứng dậy, nhìn về phía cửa: "Em tới đây làm gì?" Anh bình đạm hỏi, không nhanh không chậm sửa sang lại áo sơ mi.
 
"Tôi ở nhà chán quá nên cùng theo tới đây, nhưng mà vô tình thấy được vài việc rất thú vị." Phong Thiển Tịch cười cười, đôi mắt cong thành hình trăng non xinh đẹp, điềm đạm làm cho người ta cảm thấy không bình thường, cô chậm rãi nói: "Kha Nhi, thân thể của cậu kiểm tra xong rồi sao?"
 
"Tôi… Tôi... Không, không, tôi còn phải đi làm kiểm tra khác nữa. Vậy hai người cứ ở đây nghỉ ngơi một chút đi." Vương Kha Nhi sửa sang lại quần áo, từ trên giường nhảy xuống, rất thức thời bước nhanh ra cửa, khi đi thoáng qua chỗ của Phong Thiển Tịch....
 
"Ừ, kiểm tra cho tốt vào, lát nữa tôi sẽ tới tìm cậu." Phong Thiển Tịch nói.
 
Vương Kha Nhi gật đầu một cái, nhanh chóng chạy ra khỏi phòng.
1: Ai dụ dỗ ai
Sau khi Vương Kha Nhi rời đi, Phong Thiển Tịch đóng cửa phòng bệnh lại, bước thẳng đến chỗ Nam Cung Tuyệt: "Nam Cung Tuyệt, rốt cuộc anh muốn thế nào?"
 
Nam Cung Tuyệt ngồi ở mép giường, dựa cơ thể vào thành giường, thong thả nói: "Vừa rồi không phải cô đã xem rất rõ ràng sao? Còn cần phải tới hỏi? Đương nhiên là làm chuyện nam nữ nên làm." Khóe miệng anh cong lên một nụ cười đắc ý.
 
"Anh! Nam Cung Tuyệt! Tôi gả cho anh, tốt xấu gì anh cũng là người đã có gia đình, mới qua mấy ngày anh đã ngoại tình rồi sao? Hơn nữa đối phương lại là chị em tốt của tôi, sao anh lại có thể đối xử với bạn bè thân thiết của tôi như thế, còn dám làm ra loại chuyện này? Anh không cảm thấy mình quá vô sỉ rồi sao?" Cô đã không kiềm chế được lửa giận trong lòng, mắng to.
 
"Chị em tốt, không phải rất có ý tứ sao? À, cô như thế này, cô ta cũng muốn được như thế này. Có muốn ba người chúng ta cùng nhau làm chuyện đó không?" Anh tùy ý cười cười.
 
Cô nắm chặt đôi tay, bước vọt qua: "Nam Cung Tuyệt, anh là tên biến thái, sao anh lại có thể làm như vậy? Vương Kha Nhi là bạn thân của tôi đó!"
 
Nam Cung Tuyệt nâng tay lên, nắm lấy cổ áo Phong Thiển Tịch, trực tiếp ném cô lên giường, xoay người đè cô dưới thân, bàn tay to lớn trực tiếp nắm lấy nơi nhô cao trên người cô: "Việc nên làm vẫn chưa làm xong, nếu cô ta đi rồi thì em tới đây thay thế đi."
 
"Anh không phải con người! Anh còn có đạo đức không?" Cô điên cuồng đánh đấm vào ngực anh.
 
Nam Cung Tuyệt dừng lại động tác nắn bóp, lạnh lùng cười: "Đạo đức? Loại phụ nữ như cô có tư cách nói hai chữ đạo đức với tôi sao?"
"Vì cái gì lại không được!"
 
"À, lúc cô gả tới đây vẫn còn là xử nữ sao? Thế nhưng lại ở bên ngoài tuyên bố mình là một hoa khôi thanh thuần, thật là buồn cười, rõ ràng không biết cô đã lên giường cùng bao nhiêu thằng đàn ông rồi."
 
⬅ Trước Tiếp ➡