"Mẹ cũng không nói với em là anh mang bạn về." Phẫn nộ đã đem Tang Trĩ đánh về nguyên hình, một đứa nhóc vô pháp vô thiên, trời không sợ, đất không sợ, "Mà trong phòng cũng chỉ có người này, em nghĩ vậy không phải là vô cùng bình thường hả?"
Tang Diên không kiên nhẫn móc móc lỗ tai: "Nhỏ giọng một chút."
Tang Trĩ xụ mặt: "Em việc gì phải nhỏ giọng, em cũng không làm ảnh hưởng đến ai."
Hai anh em giằng co.
Tang Diên không muốn nhường nhịn, tiếp tục đổ dầu vào lửa: "Có, ảnh hưởng đến anh mày."
Cuộc cãi lộn giữa hai anh em nhà họ Tang càng ngày càng ác liệt, tựa hồ không ai muốn nhường nhịn ai, không sứt đầu mẻ trán thì không xong.
Đoàn Gia Hứa chủ động đứng ra hòa hoãn không khí, anh mỉm cười nhìn Tang Trĩ vẫy vẫy tay: "Nhóc con, qua ăn trái cây cùng anh nào."
Có bạn bè ở đây, Tang Diên cũng không muốn hơn thua với đứa em gái đệ nhất cứng đầu đệ này của hắn. Hắn nhìn điện thoại, Đoạn Gia Hứa nói: "Cậu có muốn đi tắm qua không? Tắm xong rồi về trường."
"Không cần." Đoàn Gia Hứa cầm dĩa tao nhã chọc một miếng dưa hấu, đưa cho Tang Trĩ, "Ăn xong hoa quả thì chúng ta đi luôn thôi."
Giờ khắc này, tâm tình Tang Trĩ vô cùng khó tả. Vừa mới rồi lửa giận đùng đùng, tâm tính trẻ con bốc lên, cùng Tang Diên nháo một trận lôi đình. Nay lại được thêm ông anh gian xảo, mặt mũi hòa ái này nữa, miệng nam mô, bụng một bồ dao găm, tựa có tựa không, thản nhiên đem chuyện mất mặt của cô nói ra. Đúng là cảm giác bị cả thế giới quay lưng, khinh dễ mà.
Gương mặt cô bắt đầu nóng lên, nóng rát, mắt dâng lên một trận chua xót.
Tình cảnh bắt đầu có chút khó xử rồi.
Tang Trĩ trầm mặc không động đậy, chóp mũi phảng phất bị nghẹt, nước mắt nhịn không được nhỏ xuống sàn. Cô dùng hết toàn lực nhẫn nhịn, cuối cùng vẫn không kìm được tiếng nghẹn ngào.
Đoạn Gia Hứa ngừng động tác.
Tang Diên nghe thấy, giương mắt: "..Không phải chứ."
Lời này tựa như ma pháp. Nước mắt theo đó được giải trừ phong ấn thi nhau tí tách rơi xuống. Tiếng khóc đè nén trong nháy mắt cũng không kiêng dè bật lên thành tiếng thút thít vô cùng đáng thương. Tiếng khóc thật lớn cứ thế vang vọng khắp nhà, truyền đến phòng khách.
".."
Hai người đàn ông đồng thời đông cứng tại chỗ.
Nghe thấy thanh âm khóc nức nở của con gái, Lê Bình lập tức chạy từ phòng khách lên: "Xảy ra chuyện gì vậy?"
Tang Diên phản ứng cực mau lẹ, mặt dày vô sỉ bán đứng đồng đội: "Đoạn Gia Hứa sao cậu có thể khi dễ em gái tôi thế được?"
Đoàn Gia Hứa thần sắc cứng nhắc. Anh chưa từng gặp tình huống như vậy, trong lúc nhất thời cũng không biết nên phản ứng như thế nào.
Thậm chí còn không kịp phản ứng, đến cùng có phải tại mình chọc nhóc con này khóc hay không.
Không chờ anh giải thích.
Sau một khắc, Tang Trĩ kéo vạt áo anh, trốn ra sau lưng anh, đôi mắt to mọng nước, tràn đầy sợ hãi. Cô bé nhìn về phía Lê Bình, giọng nói vẫn mang theo tiếng nấc, thút tha thút thít chỉ tay về phía Tang Diên: "Mẹ.. Ô ô ô.. anh , anh, huhu.."
Lê Bình nhìn về phía Tang Diên, ánh mắt lạnh lùng. Tiếng Tang Trĩ khóc càng thêm đáng thương: "Anh, anh đánh con.."