Phía trên màn hình điện thoại, chính là đối thoại vừa rồi của bọn họ. Cảm xúc ngắn ngủi nảy mầm kia của Tang Trĩ bị câu nói này của Tang Diên lay tỉnh, trong nháy mắt biến mất vô hình, vô dạng vào hư không. Tang Trĩ lập tức phản bác: "Em nào có gây rắc rối."
Tang Diên nhìn cô chằm chằm, lông mày dựng lên: "Tốt nhất là không có."
".." Tang Trĩ muốn cầu cạnh hắn, chỉ có thể kiên trì nói, "Nhưng là, anh à, em có chút sự tình hơi rắc rối chút xíu.."
Ở đây còn có một người lạ hoắc, lạ huơ đang ngồi bình chân xem kịch, Tang Trĩ hướng mắt nhìn anh, lại quay lại nhìn Tang Diên, ánh mắt ý vị, muốn nói lại thôi.
Tang Diên chỉ coi như không nhìn thấy.
Sau đó, người xa lạ này mở miệng, ngữ khí có chút vui vẻ khó nén: "Tang Diên, đây là em gái cậu?"
Tang Diên đi đến bên giường ngồi xuống, thong thả nói: "Không lẽ lại là con gái tôi?"
".."
Tang Trĩ cũng hỏi luôn: "Anh à, người này là ai?"
Tang Diên lời ít ý nhiều, ngắn gọn đáp: "Bạn cùng phòng, Đoàn Gia Hứa."
"Không gọi anh nữa rồi à?" Đoàn Gia Hứa nói, "Vừa rồi không phải còn gọi anh là anh trai?"
Lời này nói ra khiến Tang Trĩ bỗng chốc ảo não nghĩ lại cảnh tượng đần độn lúc trước của mình, khuôn mặt rạng ngời bỗng chốc sụp đổ. Truyện được dịch bởi
Tang Diên xì một tiếng cười khẽ: "Hai người thân thiết gớm nhỉ."
Nói đoạn, Đoàn Gia Hứa nhanh nhen chạy đến trước mặt Tang Trĩ, ngồi xuống. Anh mặt đối mặt nhìn cô chăm chú, màu nâu sáng trong con ngươi câu hồn, đẹp lấp lánh như mã não, nửa ôn nhu, nửa mê hoặc: "Anh là Đoàn Gia Hứa, bạn tốt của anh trai em."
Tang Trĩ trợn mắt, biểu tình có chút không được tự nhiên: "Dạ."
Nghiêm túc tự giới thiệu xong với một đứa bé con, Đoàn Gia Hứa nghiêng đầu, khôi phục lại dáng vẻ hững hờ thường ngày: "Tang Diên."
Tang Diên mắt cũng không thèm chớp, đầu không thèm ngẩng, tiếp tục nghịch điện thoại.
Đoàn Gia Hứa tỏ vẻ thắc mắc hỏi: "Xem ra cậu với tôi dáng dấp khá tương đồng?"
Cái này nghĩa là gì?
Tang Diện ngừng động tác, ngẩng đầu: "Căn cứ?"
"À thì.." Đoàn Gia Hứa tiếp nhận đĩa trái cây từ tay Tang Diên, "Đứa bé này vừa rồi mới hỏi tôi."
Dừng hai giây.
Đoàn Gia Hứa lại cười một tiếng: "Có phải anh hai chỉnh dung không?"
Không khí bỗng chốc yên lặng.
Tang Diên lành lạnh hỏi: "Có ý gì?"
"Anh hai!" Sợ Tang Diên không cao hứng, anh ấy liền không giúp mình đi gặp thầy chủ nhiệm. Tang Trĩ vội vàng đổi chủ đề: "Anh không phải nói là hôm nay không về sao?"
"Tiểu quỷ." Liên tưởng tới biểu cảm lúc nãy của Tang Trĩ, Tang Diên mặt không biểu cảm nói: "Nhóc con, em vừa nói hắn ta giống anh?"
"..Không, không có."
"Còn nghĩ anh mày đi phẫu thuật thẩm mỹ?"
"Nhóc, cái ý tưởng này từ đâu ra?" Tang Diên từ trước đến nay tự tin có thừa, đặc biệt là dáng dấp hắn, hắn trước nay đều vô cùng kiêu ngạo với vẻ bề ngoài của mình vì vậy ngữ khí trở nên ác liệt: "Anh mày chỉnh dung? Hơn nữa còn chỉnh dung thành cái dạng nửa nạc, nửa mỡ này.."
Thấy hắn tựa hồ không muốn chấm dứt vấn đề này, Tang Trĩ cũng bực tức, tính tình trẻ con nổi lên, nóng nảy nói: "Anh muốn chỉnh thành cái dạng kia không phải đương nhiên sao!"