⬅ Trước Tiếp ➡
Tang Diên: ".."
Cô gái nhỏ khóc lên 10 phần mang uất ức, từng giọt nước mắt rơi xuống to như hạt đậu, khiến ai trông thấy cũng đau lòng thay cô bé, muốn dốc toàn tâm, toàn lực đòi lại công bằng cho cô. Lê Bình rất ít khi thấy Tang Trĩ khóc lớn như vậy, trong nháy mắt hành động nhanh gọn, một bên dịu dàng an ủi cô vài câu, một bên sầm mắt, kéo lỗ tai Tang Diên xuống thẳng phòng khách dạy dỗ một trận.
Cửa phòng đóng lại. Bầu không khí bởi vì thiếu mất một người mà trầm xuống. Tang Trĩ buông áo Đoàn Gia Hứa, nín khóc.
Đoàn Gia Hứa quay đầu nhìn cô.
Cô nhóc này còn nhỏ, dậy thì có phần muộn so với bạn bè đồng trang lứa. Chỉ cao đến ngực anh, đôi mắt rất to, lúc này đỏ mọng như hai trái cà chua, còn đang lấy tay quệt mũi, nhìn y hệt một chú thỏ trắng.
Sau đó, cô bé đáng thương ngồi xuống cắn dưa hấu.
Không khóc, không nháo, chỉ yên tĩnh ăn hoa quả.
Đoàn Gia Hứa cười, cũng không hỏi vì sao cô khóc, tiện tay rút hai cái khăn giấy trên bàn: "Không khóc nữa?"
Những cảm xúc khó chịu theo tiếng khóc tiêu tán đi, Tang Trĩ tâm tình tốt hơn phân nửa, nhưng vẫn thấy hơi xấu hổ. Cô cúi đầu, không nói chuyện.
Hai người chiều cao chênh lệch khá lớn, Đoàn Gia Hứa dứt khoát gập lưng, dùng khăn lau nước mắt cho cô bé con đối diện: "Chút nữa ăn tiếp, đi rửa mặt đi."
Tang Trĩ cảm thấy sự quan tâm của người này thật tự nhiên lại có chút quen thuộc, nên cũng không né tránh.
Im lặng một hồi.
Tang Trĩ trong đầu bỗng hiện lên một ý nghĩ.
Đối với một người xa lạ mà nói, khẳng định là một ý nghĩ rất đột ngột.
Suy nghĩ một hồi, Tang Trĩ lề mề mở miệng. Cô còn chưa bắt đầu vỡ giọng, lúc nói chuyện thanh âm vừa thanh, vừa ngọt, bởi vì vừa khóc lại mang chút giọng mũi, phá lệ đáng yêu: "Anh sắp phải đi rồi sao?"
Đoàn Gia Hứa mi mắt vừa nhấc, hỏi: "Làm sao?"
"Ngày mai anh có rảnh không?"
"Ngày mai?"
"Đúng." Tang Trĩ nhỏ giọng nói, "Ngày mai."
Đoàn Gia Hứa cười khẽ,: "Lại làm sao? Sao tự nhiên lại hỏi lịch ngày mai của anh?"
Anh không nói rõ thời gian, Tang Trĩ cũng không nói: "Thì, thì là.." Nửa ngày cũng không nói rõ nguyên cớ, cuối cùng lại quay trở lại vấn đề lúc ban đầu, lần này Tang Trĩ có lòng tăng thêm cả xưng hô: "Anh trai à, ngày mai anh có thời gian không?"
Đoàn Gia Hứa rủ mắt, lười nhác nói: "Anh trai ngày mai không rảnh đâu."
Tang Trĩ gấp gáp: "Không được!"
Vừa mới chọc giận Tang Diên, dám chắc anh ấy sẽ không chịu giúp cô, hiện tại hy vọng duy nhất chỉ có người này.
Cô bóp bóp nắm tay, đanh mặt uy hiếp: "Anh nhất định phải rảnh, anh không rảnh em sẽ.. Em liền nói cho mẹ, hai người cùng bắt nạt em, khi dễ em, hai người con trai to cao, hợp lực đánh một cô gái nhỏ.."
".."
Còn là hợp lực đánh cơ à.
Đoàn Gia Hứa kéo nhẹ khóe miệng xuống, tỏ vẻ nghiêm nghị: "Nhóc con, em đúng là đứa bé không biết nói đạo lý?"
Tang Trĩ liếc anh một cái, rất có phong phạm chính khí ngút trời nói: "Em còn nhỏ mà."
"Ừm?"
"Còn nhỏ nên không hiểu nói đạo lý là thế nào đâu."
Được thôi.

⬅ Trước Tiếp ➡