⬅ Trước Tiếp ➡
Nàng đứng dậy khỏi ghế, vỗ vỗ tay, phủi hết những mảnh vụn trên tay xuống, trong lòng nghĩ, cuối cùng cũng có thể xuống phiên chợ lớn dưới chân núi để quậy rồi.
Dù đã trải qua một đời người, kết cục kiếp trước cũng rất thê thảm, nhưng nàng vẫn duy trì được nét ngây thơ, chất phác, hiếu động. Cho dù có thai trong người nàng vẫn chạy nhảy hoạt bát, kiếp trước bị không ít người la mắng.
Nàng vẫn sống dưới sự bảo hộ của người khác, luôn được chăm sóc yêu thương, ở Du trại có Du Hoằng Nghĩa, ở Liễu trạch có Liễu Uẩn Chi..
Trong đầu đột nhiên nhớ tới người kia, Du Yên lắc lắc đầu không muốn nghĩ đến hắn nữa.
Nàng nắm chặt túi tiền nặng trĩu bên hông, suy nghĩ nên đến quán trà nào nghe đọc sách thì được.
Ai ngờ.
Ngày hôm sau, ca ca của nàng lại dẫn về cho nàng một người khiến nàng chìm ngập trong tai ương.
Nàng mới từ chợ trở về, trong tay còn cầm theo một lọ dế, những con dế bên trong không ngừng kêu, nàng chơi vô cùng vui vẻ.
Biểu cảm trên mặt của nàng vừa nhìn thấy đống sách vở đang rải rác ngoài phòng mình thì cứng đờ lại.
Cạnh cửa là một cái túi xách lớn, có vẻ như đang đựng quần áo.
Âm thanh thoải mái của Du Hoằng Nghĩa vang lên từ phía sau: "Yên nhi, không phải muội không thích loại hình khí thế hào hùng như Doãn Ngô sao? Huynh tìm cho muội một tên thư sinh, đảm bảo muội sẽ thích."
Lời nói giống y đúc như kiếp trước.
Lọ dế trên tay nàng rơi xuống đất, dế từ trong lọ nhảy ra, bò trên mặt đất gáy réc réc.
Một lúc lâu sau, Du Yên mới quay đầu lại hỏi Du Hoằng Nghĩa: "Huynh khẳng định không phải cướp tới chứ? Huynh..! Không cướp tiền nhưng ngược lại cướp người cho muội?"
"Đúng, ta bị lệnh huynh bắt tới." Cửa phòng bị đẩy ra, Liễu Uẩn Chi mặc bạch y đi ra, đặt tay mình sau gáy, dáng vẻ giống như vừa mới tỉnh lại, nét mặt bình tĩnh không hề có chút kinh ngạc nào, ánh mắt thản nhiên dừng trên người Du Yên.
"Dế chạy mất đó." Hắn nhìn loài động vật đang gáy hỗn loạn trên mặt đất, nhắc nhở.
"Nhưng ta chạy không thoát." Du Yên chăm chú nhìn khuôn mặt tuấn tú dịu dàng, nhỏ giọng lầm bầm.
Ở lại đây trước đi.
"Sao sách lại vung vãi đầy đất thế này? Thật xin lỗi, mấy người kia tay chân vụng về." Du Hoằng Nghĩa nhìn thấy những quyển sách ngổn ngang trên mặt đất thì xin lỗi.
Liễu Uẩn Chi không nói gì, ngồi xổm xuống thu dọn, nhặt từng quyển từng quyển lên, giũ hết bụi đất sau đó đặt lại vào hòm sách, chồng lên ngay ngắn.
Khi hắn còn đang thu dọn chưa xong, Du Yên đã quay đầu quở trách Du Hoằng Nghĩa, tiếng rất nhỏ nhưng giọng điệu rất tệ, có vẻ vô cùng tức giận.
"Làm sao huynh có thể trói người ta?" Du Yên nhíu chặt mày.
"Không phải muội thích kiểu người có học thức như này à? Ta nghe Tiểu Thúy nói, mỗi lần muội nghe giảng sách đều thích nghe truyện về thư sinh nghèo và tiểu thư nhà giàu. Aiz, vóc dáng của tiểu tử này thật sự không tệ, hắn đang ăn mì ở quán mì Lý, ta đi ngang qua, vừa nhìn thấy gương mặt của hắn thì mang hắn về đây. Ta vừa hỏi Tiểu Thúy, nàng nói muội sẽ thích kiểu này." Du Hoằng Nghĩa nói đầy đắc chí.

⬅ Trước Tiếp ➡