"Hừ, Tiểu Thúy cái rắm ấy. Người ta đồng ý sao?"
"Ê, nhìn xem muội là con gái nhà ai vậy, suốt ngày mở miệng ra là rắm, là phân, là nước tiểu. Ta.. chưa kịp hỏi." Thực ra là Du Hoằng Nghĩa sợ hắn không đồng ý, trực tiếp đánh hôn mê để dễ dàng đưa về một chút.
"Mau thả người ta ra, hắn còn có chuyện quan trọng phải làm."
"Muội xem khuôn mặt, cách nói năng của hắn, hiện tại hắn là tốt nhất rồi đó."
"Ca, huynh thật sự giống y chang bọn thổ phỉ."
"Không phải muội không cho ta cướp của người khác sao? Muội yên ổn sống với hắn thì ta đồng ý với muội." Du Hoằng Nghĩa thương lượng với nàng.
"Huynh yêu cầu cái gì vậy?" Du Yên sốt ruột.
"Thế nào? Mỗi người một điều kiện, rất công bằng." Lúc này Du Hoằng Nghĩa lại bắt đầu giảng đạo lý với nàng.
"Chúng ta làm như vậy có công bằng với người ta không?" Du Yên phản bác.
"Muội xem hắn cũng đâu có dáng vẻ sốt ruột đâu. Muội gấp gì chứ? Muội cũng mười lăm tuổi rồi, kiểu hoang dã như muội không ai dám đến cầu thân, khó khăn lắm mới thuyết phục được Doãn Ngô, nhưng muội lại chê người ta. Không phải là ta tìm cho muội một người muội thích đây sao, muội lại không cần, vậy rốt cuộc muội muốn thế nào?"
"Muội hoang dã chỗ nào?" Du Yên tức đến mức hai má đỏ bừng.
"Muội xem coi, có cô nương nào đã 15 tuổi rồi còn chơi dế sao?" Du Hoằng Nghĩa chỉ chỉ những đồ chơi trên mặt đất.
Du Yên không có cách nào phản bác, tức giận không ngừng "hừ hừ".
"Muội ở chung với người ta trước, không chừng lại yêu thì sao? Có một câu nói cho cùng thì lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, đúng không?" Du Hoằng Nghĩa vỗ vỗ vai Du Yên.
"Muội ở chung với người ta cho tốt đi, Du trại còn có chuyện cần giải quyết, ta đi trước đây." Du Hoằng Nghĩa nói xong thì xoay người rời đi.
Du Yên nhìn thấy bóng lưng hắn, hận đến nghiến răng giậm chân mấy cái, bụi xung quanh cũng bị giẫm bay lên.
"Cô nương, bàn chân không đau sao?" Người phía sau hỏi nàng, âm thanh trong trẻo như nước được đun từ những hạt sương lúc sớm mai.
Du Yên quay người lại, lúc này nàng mới cẩn thận nhìn Liễu Uẩn Chi.
Là tướng công đời trước của nàng.
Tuy rằng, kết cục cuối cùng của nàng và hắn không phải là tốt, nhưng nàng biết, hắn rất tốt với nàng, chỉ là bây giờ vật đổi sao dời, nàng cũng không thể giả bộ không biết gì cả, tiếp tục sống với hắn sau này.
Vả lại, căn bản nàng cũng không biết hắn có thích mình hay không, đến lúc chết cũng không biết. Nghĩ như vậy, nàng có chút hối hận, sao nàng không ở lại nhìn xem sau khi nàng chết Liễu Uẩn Chi có phản ứng như thế nào.
Nàng yêu hắn, sau đó chấp nhất tự mình đi về phía hắn.
Hắn đối tốt với nàng, hỏi han ân cần, ban đêm dỗ nàng ngủ, nếu rảnh thì đọc sách cho nàng nghe, sờ chiếc bụng gồ lên của nàng, cùng nàng thảo luận tên hài tử..
Những thứ này, có lẽ là hắn yêu ai yêu cả đường đi, mang tình yêu dành cho hài tử chuyển qua người nàng. Nàng tự mình dối người sa vào trong đó, say trong lưới dịu dàng do hắn dệt lên, muốn cùng hắn một đời một kiếp là một đôi.