Nhớ lại đời trước, người kia giải thích cho nàng, nói người sau khi chết sẽ đầu thai chuyển thế.
A. Tất cả đều là nói bừa.
Nàng đá người kia ra khỏi đầu, phun một ngụm nước bọt vào không khí.
Nếu đã sống lại, nhất định nàng không được rơi vào kết cục giống như kiếp trước. Nàng cần chuẩn bị chu đáo, ngăn ngừa mọi thảm kịch, nàng muốn ca ca sống sót, muốn Doãn Ngô sống sót.
Bước đầu tiên, đó là.. yêu cầu Du Hoằng Nghĩa không được chặn đường cướp bóc.
"Du trại", "Du trại" gọi thì rất dễ nghe, nhưng trong phạm vi vài trăm dặm, ai chẳng biết Du trại chính là một hang ổ thổ phỉ.
Kiếp trước, khi Du Yên mới hiểu được một chút lễ nghi đạo đức thì không đồng ý, không thể lý giải được hành vi cướp bóc của ca ca. Nhưng Du Hoằng Nghĩa nói cho nàng huynh ấy "cướp của người giàu chia cho người nghèo" nên khác với thổ phỉ chuyên cướp bóc khác.
Sau đó Du Yên mới biết, nha môn quan phủ bắt người thì căn bản bất kể có phải là người cướp của người giàu chia cho người nghèo hay không.
Thậm chí, bọn họ còn chuyên đi bắt những thổ phỉ chuyên cướp của người giàu chia cho người nghèo đó.
Du Hoằng Nghĩa cảm thấy muội muội của mình vô cùng quái gở suốt nhiều ngày trời.
Đấy, không phải là lại đến nữa sao.
"Ca, huynh đừng đi làm thổ phỉ nữa." Du Yên ngồi bên cạnh huynh trưởng, chân đẹp đang bắt chéo, miệng cắn hạt dưa tách tách.
"Thổ phỉ cái gì! Chúng ta là người tốt, làm sao lại nói mình là thổ phỉ vậy?"
"Huynh đi vào thôn dưới chân núi, tùy tiện giữ một người lại hỏi xem, Du trại có phải là sào huyệt thổ phỉ hay không." Du Yên liếc xéo hắn một cái.
"Có trời đất chứng giám, ta người ngay không sợ chết đứng, ta không thẹn với lương tâm." Du Hoằng Nghĩa mang dáng vẻ chẳng có gì nghiêm trọng, cơ bản không thèm đặt những lời nàng nói trong lòng.
"Ca, huynh nghe lời muội nói đi mà." Du Yên thấy huynh ấy không ăn cứng thì nàng liền mềm.
"Yên nhi, đã nhiều ngày rồi, muội không thích xuống dưới chân núi sao?" Du Hoằng Nghĩa không muốn nói tiếp đề tài này với nàng nữa.
Trước kia, Du Yên rất thích đi dạo chợ dưới chân núi, thả hoa đăng trên sông, chọi dế, đi tới rạp hát nghe tiểu khúc một chút, sau đó lại đến quán trà nghe đọc sách, giảng chuyện xưa.
"Muội.. muội không phải đang phiền lòng chuyện của huynh sao, ca, muội cũng vì muốn tốt cho Du trại, nếu sau này khi quan phủ diệt trừ thổ phỉ, chắc chắn Du trại sẽ gặp nguy hiểm." Du Yên ôm cánh hay của hắn, nài nỉ rất tội nghiệp, nàng ngước khuôn mặt nhỏ trắng như sứ vô cùng tủi thân lên, môi bĩu rất cao, mắt nai như chứa nước, giống như chỉ cần hắn không đồng ý, nàng sẽ rớt trân châu.
Du Hoằng Nghĩa thở dài, trong lòng suy nghĩ lời nàng nói, không nói gì, mang vẻ mặt không còn cách nào khác ra ngoài.
Du Yên biết phản ứng như thế này của huynh ấy hơn phân nửa là có hy vọng. Hơn nữa, chuyện gì Du Hoằng Nghĩa đã đáp ứng nàng nhất định sẽ làm được, nàng không phải lo lắng Du trại sẽ bị quan phủ triều đình tiêu diệt giống như kiếp trước nữa.