Một dao kia là Trần Văn Khang đâm, tối đi tham gia bữa tiệc, nếu để Hạ Chính Hoa thấy chắc chắn sẽ hỏi nguyên nhân bị thương. Hạ Tình Không sẽ thành thật trả lời, sau đó quan sát biểu cảm của mẹ kế và Hạ Tình Xuyên, dễ đoán xem cuối cùng Trần Văn Khang có liên quan gì đến mẹ kế hay không.
Cho nên, lễ phục phải tay ngắn, không che khuất vết thương.
Cuối cùng, Hạ Tình Không chọn một bộ váy cúp ngực màu ngà sữa, làm nhìn Hạ Tình Không trưởng thành hơn không ít. Nhưng đẹp mà không mị, diễm nhưng không tầm thường, đặc biệt không thể tả được.
Ngay cả một cô gái như Bánh Bao cũng không nhịn được nhìn nhiều thêm vài lần.
Hơn bốn giờ chiều, Mục Thần Hạo quay lại.
Hạ Tình Không đang ngồi trong phòng khách chờ Mục Thần Hạo về, tay còn cầm một quyển manga hài cười vui vẻ.
Bánh Bao ở cạnh bất đắc dĩ nhắc nhở: "Cô chủ, cô đừng cười như vậy, trang điểm đều bị cô cười sắp hư hết rồi..."
Sau khi Mục Thần Hạo vào nhà, thấy cô mặc váy cúp ngực, trang điểm tinh cảo, đôi mắt hạnh xinh đẹp vì đọc truyện cười mà híp thành hình trăng lưỡi liềm, rõ ràng hơi sửng sốt xíu.
Lần đầu tiên anh thấy cô trang điểm đấy.
Lần kia gặp cô ở club.
Tuy cô ăn mặc hở hang nhưng không trang điểm, khuôn mặt thanh lệ trắng nõn, nhanh mồm nhanh miệng.
Lần thứ hai gặp cô ở nhà họ Hạ, dù có mặc đồ đẹp cao quý nhưng vẫn không hề trang điểm chút nào, một cái nhăn mày hay cười đều tràn đầy rực rỡ thông minh, đấu miệng lưỡi với anh cũng không cam lòng yếu thế.
Có lẽ là vì vậy Hạ Tình Không mới lưu lại một hạt giống nhỏ trong lòng Mục Thần Hạo, từ từ nảy mầm phát triển.
Hạ Tình Không thấy Mục Thần Hạo về thì đặt manga xuống, trên mặt vẫn còn ý cười: "Anh về rồi à?"
"Ừm." Mục Thần Hạo từ từ lấy lại tinh thần, sắc mặt không còn xuất hiện bất kỳ khác thường gì nữa.
A Chính đưa cho Mục Thần Hạo một cái hộp gấm.
"Đeo chiếc nhẫn này lên." Mục Thần Hạo lấy một chiếc nhẫn giống như đúc chiếc nhẫn của anh ra khỏi cái hộp, không nói hai lời đeo vào tay Hạ Tình Không, ngay ở ngón áp út của cô.
Sau đó tháo chiếc nhẫn trên ngón giữa ra, cũng đeo lên ngón áp út
1: Ánh mắt của phụ nữ xung quanh
Đeo lên ngón áp út, bình thường đều là nhẫn đính hôn hoặc kết hôn.
Hạ Tình Không nhìn nhẫn đầu rồng trên tay mình, có chút khóc không ra nước mắt.
"Mục Thần Hạo, anh nha, tôi có lỗi với anh chỗ nào mà anh làm vậy với tôi. Bình thường con gái nhà người ta kết hôn, ít nhất cũng phải có một chiếc nhẫn kim cương, còn anh lại đưa cho tôi cái nhẫn này!"
Nhìn chiếc nhẫn đầu rồng đen thui, Hạ Tình Không nhìn thế nào cũng thấy ghét bỏ.
Mục Thần Hạo nhíu mày, biểu cảm trên mặt hơi run run, giống như muốn cười nhưng cố nén lại.
"Thứ này vào lúc quan trọng có thể bảo vệ một mạng cho cô, cô cứ đeo đi, thứ con gái bình thường đều có thì cô cũng sẽ có, mà thứ con gái bình thường không có, thì tôi cũng sẽ cho cô."
Hạ Tình Không bĩu môi hồng, nhìn thoáng qua chiếc nhẫn trên tay. Nếu Mục Thần Hạo đã nói vậy thì cô còn gì để nói nữa, đành phải gật đầu: "Vậy được rồi! Tốt xấu gì tôi cũng mới kết hôn lần đầu, xem như là lần đầu cho anh, anh không được bạc đãi tôi."
Một đám quạ đen bay ngang qua đầu Mục Thần Hạo.
"Được, thời gian không còn sớm, chúng ta đi thôi. Lát nữa cho cô xem một vở kịch, vợ của tôi." Mục Thần Hạo cười gian một tiếng.
Vở kịch gì? Hạ Tình Không bó tay, vì cô biết Mục Thần Hạo sẽ không tiết lộ cho cô trước.
Hạ Tình Không đứng dậy, lúc này trên chân mang một đôi giày cao gót mười centimet.
Đi lại hơi khó khăn.
Có điều có kinh nghiệm trên đường cao tốc lần trước, hiện tại Hạ Tình Không đã có năng lực khống chế giày cao gót tốt hơn trước kia nhiều.
Đều là do Mục Thần Hạo ban tặng, cô nghĩ đến đây liền thấy hơi ngứa răng, muốn cắn mạnh anh một cái.
Còn chưa đi được mấy bước, Hạ Tình Không liền bị méo váy của mình làm trượt chân.
Trọng tâm bất ổn, mắt thấy sắp thân mật hôn môi với sàn nhà.
Cũng may Mục Thần Hạo nhanh tay lẹ mắt, giữ chặt eo thon của cô, kéo cô vào lòng.
Cảm nhận được lồng ngực của anh kề sát mình, mang theo nhiệt độ nóng rực, cùng với khuôn mặt đẹp trai phóng đại, toàn thân từ trên xuống dưới tản ra hormone nam tính, khiến Hạ Tình Không hơi đỏ mặt...
Bốn mắt nhìn nhau, Hạ Tình Không nhìn thấy trong mắt anh có một chút cảm xúc bất định.
Hạ Tình Không chớp chớp mắt, mất tự nhiên nói: "Cảm ơn!"
Mục Thần Hạo đỡ Hạ Tình Không đứng thẳng dậy, liền thả cô ra, sau đó chìa tay ra, ra hiệu cho cô ôm cánh tay của mình.
Hạ Tình Không hơi do dự, định từ chối.
Nhưng cân nhắc đến bản thân mang giày cao gót, bước đi khá khó khăn, nếu như ôm tay Mục Thần Hạo có lẽ dễ đi hơn xíu.
Cho nên vẫn nên ôm tay anh thì hơn.
Mục Thần Hạo lắc đầu, nhíu mày: "Haizz, thật ra tôi rất sợ phiền phức, nhưng lại cưới một cô vợ ngốc như vậy là thế nào đây?"
Hạ Tình Không nghe lời này thì tim đập lệch nửa nhịp, một hồi lâu không biết nói gì, đành phải ôm tay Mục Thần Hạo đi lên xe.
Bánh Bao và A Chính đi sau lưng họ, nhìn bóng lưng của hai người, không nhịn được bàn tán.
"Tôi nói này, cô chủ và cậu chủ rất đẹp đôi nha!"
"Đúng vậy, lần đầu tiên thấy cậu chủ để ý một cô gái như thế."
Sau khi lên xe, Hạ Tình Không cảm thấy kỳ kỳ, tuy vẫn là chiếc xe S600 kia.
Nhưng người lái xe không phải A Chính mà là một tài xế lạ, A Chính và Bánh Bao ngồi xe phía sau.
Hạ Tình Không tò mò: "Bánh Bao và A Chính đi chung với chúng ta hả?"
Mục Thần Hạo gật đầu: "Ừm, Bánh Báo phụ trách bảo vệ an toàn cho cô, A Chính phụ trách an toàn cho tôi."
2: Ánh mắt của phụ nữ xung quanh