⬅ Trước Tiếp ➡
"Tại sao? Anh hay bị thương hả? Nhìn dáng vẻ của anh thì không giống nha. Con trai trưởng của nhà họ Mục, chắc từ nhỏ đã ăn ngon mặc đẹp? Sao có thể bị thương?"
Mục Thần Hạo không trả lời, thậm chí còn không ngẩng đầu lên nhìn Hạ Tình Không, ngón tay gõ lốp bốp trên bàn phím, sắc mặt nghiêm túc.
Hạ Tình Không cho rằng Mục Thần Hạo đang bận, nên cũng không hỏi nhiều, tùy tiện cầm quyển manga hài trên tủ đầu giường đọc. Rất nhanh cơn buồn ngủ ập đến, Hạ Tình Không mơ màng ngủ thiếp đi.
Mục Thần Hạo xử lý công việc xong, ngẩng đầu nhìn lên thì thấy Hạ Tình Không đã ngủ.
Nằm dài trên giường, chăn bị cô quấn chặt, không hề thả lỏng.
Khuôn mặt lúc ngủ của cô như mèo con, dáng người thì tinh xảo quyến rũ, làm Mục Thần Hạo thấy trong lòng dâng lên một ngọn lửa vô danh...
1: Đeo nhẫn lên ngón áp út
Cô gái nhỏ nằm nghiêng ngủ trên giường, khuôn mặt trắng nõn thanh lệ làm Mục Thần Hạo không nhịn được nhìn lâu hơn chút.
Giống như đang thưởng thức phong cảnh xinh đẹp nào đó.
Không nỡ phá hư bức tranh xinh đẹp này.
Hạ Tình Không ngủ, như mơ thấy chuyện gì đó rất vui, khóe miệng luôn nhếch lên cười nhẹ.
Ánh mắt của Mục Thành Hạo mãnh liệt nhìn Hạ Tình Không, sau đó thở dài một tiếng, chỉnh chăn cho cô. Rồi quay đầu vọt vào phòng tắm, dùng nước lạnh xối lên cơ thể mình ba bốn lần, làm vậy mới dập được dục hỏa trong người.
Mục Thần Hạo không dám thừa nhận, tự chủ mà anh luôn kiêu ngạo lại bị một cô gái mới quen biết chưa được một tuần phá vỡ.
Tắm nước lạnh khoảng mười phút, Mục Thần Hạo mới ra ngoài bò lên giường, nằm một bên còn lại của giường.
Nửa đêm, Hạ Tình Không thấy lạnh, vô ý thức chui vào lồng ngực của Mục Thần Hạo. Trong bóng tối, môi đôi mắt u ám nhìn chằm chằm Hạ Tình Không.
Một lát lâu sau, người nào đó thở dài một tiếng, ôm Hạ Tình Không vào ngực, tiếp tục ngủ.
Giữa trưa ngày hôm sau, ánh nắng chiếu vào phòng, làm cả phòng ấm áp hẳn lên, Hạ Tình Không tỉnh.
Một đêm này, cô ngủ vô cùng ngon, nên rất có tinh thần.
Ngồi dậy duỗi lưng một cái, lại quên vết thương trên tay còn chưa khép miệng, đau đến nước mắt muốn rớt xuống.
Tiếng gõ cửa truyền đến.
"Vào đi."
Là Bánh Bao.
"Cô chủ, cô đã tỉnh, tranh thủ thời gian rửa mặt ăn sáng." Bánh Bao đứng trước cửa ngọt ngào nói với Hạ Tình Không.
"Được, tôi tới liền, cậu chủ nhà cô đâu?" Hạ Tình Không vô ý thức hỏi.
Chính cô cũng không phát hiện, mỗi ngày cô đều hỏi một câu theo thói quen, cậu chủ nhà cô đâu.
"Cậu chủ đã ra ngoài xử lý công việc từ sớm, có điều cậu chủ có nói tối cậu chủ sẽ đưa cô chủ về nhà họ Hạ." Bánh Bao nói.
"Về nhà họ Hạ? Về nhà họ Hạ làm gì?" Hạ Tình Không không hiểu.
Sắc mặt của Bánh Bao tràn đầy ngạc nhiên: "Hả, cô chủ, cô chủ không biết hôm nay là tiệc mừng thọ năm mươi của ba cô chủ, Hạ Chính Hoa sao? Hôm qua em gái cô chủ đến cũng đã đưa thiệp mời."
"..."
Hạ Tình Không thật sự không biết, chưa ai nói cho cô biết chuyện này cả.
"Tôi nhớ rồi, hôm qua cô hai nhà họ Hạ đưa thiệp mời thì cô chủ còn đang ngủ trưa, nên người hầu  chuyển thiệp mời cho anh A Chính."
Nếu là sinh nhật của ông Hạ, thì phận làm con cháu như cô đương nhiên phải về mừng thọ rồi.
Có điều nghĩ đến phải gặp mẹ kế và em gái đáng ghét, tâm trạng của Hạ Tình Không, không tốt lắm.
Bánh Bao lấy thuốc và băng gạc trong ngăn tủ ra: "Lúc cậu chủ đi có dặn dò tôi, khi nào cô chủ tỉnh thì băng bó thay thuốc cho cô chủ, làm sạch vết thương một chút."
Hạ Tình Không gật đầu, để mặc cho Bánh Bao băng bó vết thương cho mình. Lấy điện thoại di động ra nhìn thời gian, lập tức giật mình, vậy mà ngủ đến tận mười hai giờ trưa...
"Chết tiệt, tôi ngủ lâu như vậy sao? Sao cô không gọi tôi dậy?"
Bánh Bao bật cười, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp thanh tục xuất hiện một chút xấu hổ: "Lúc sáng cậu chủ nói, không cho gọi cô chủ dậy, nói hôm qua cô chủ chịu mệt mỏi..."
Tên Mục Thần Hạo này.
Hạ Tình Không biết Bánh Bao nghĩ cái gì, nhưng cũng hết cách phản bác. Trong nháy mắt máu nóng sôi trào, trong lòng thầm mắng Mục Thần Hạo một trăm lần.
Xử lý vết thương xong, băng bó lại lần nữa, Hạ Tình Không rời giường ăn cơm.
Bánh Bao đặc biệt thông báo với đầu bếp của nhà họ Mục, Hạ Tình Không dậy trễ, chuẩn bị một vài món ngon cho cô chủ, nhưng không được làm món có dầu mỡ, làm Hạ Tình Không ăn đến no căng tròn.
2: Đeo nhẫn lên ngón áp út
Chiều, Bánh Bao bắt đầu trang điểm cho Hạ Tình Không.
Hạ Tình Không không ngờ Bánh Bao có tay nghề tốt như vậy. Vốn cô đã rất đẹp, khuôn mặt mỹ lệ, da trắng nõn nà.
Sau khi được Bánh Bao trang điểm nhấn nhá xong, càng thêm xinh đẹp rung động lòng người.
Tóc đen nhánh của Hạ Tình Không được Bánh Bao cuộn lên nhìn rất thanh lịch nhưng không mất sự trẻ trung, làm cả người Hạ Tình Không như phát sáng.
"Cô chủ, cô đẹp quá." Hai mắt Bánh Bao sáng lấp lánh.
"...Wow, Bánh Bao, cô trang điểm rất tốt nha. Tôi cảm thấy cô rời khỏi nhà họ Mục cũng không bị đói chết đâu." Hạ Tình Không trêu ghẹo.
Bánh Bao ngạo kiều "hừ hừ" hai tiếng: "Tôi còn biết rất nhiều thứ! Sau này cô chủ cứ từ từ khai quật.".
"Được được được." Hạ Tình Không bị Bánh Bao chọc cười, đôi mắt xinh đẹp cười đến híp thành hình trăng khuyết, trong lúc phất tay đều tràn đầy phong thái kiều mị.
Sau khi làm tóc và trang điểm xong, Bánh Bao cho người cầm mười mấy bộ quần áo dạ hội lên cho Hạ Tình Không chọn.
"Cô chủ, đây đều là cậu chủ chuẩn bị cho cô. Cô chủ xem bộ nào đẹp nhất? Tay cô chủ bị thương, hay là chọn một bộ tay dài có thể cho vết thương nha." Bánh Bao nói.
Hạ Tình Không lắc đầu: "Không cần."
⬅ Trước Tiếp ➡