Hạ Tình Không nghe vậy thì bật cười: "Bánh Bao tay chân lèo khèo, còn gầy hơn tôi, sao có thể bảo vệ tôi được? Nói tôi bảo vệ cô ta thì còn tạm chấp nhận."
Mục Thần Hạo liếc Hạ Tình Không, không giải thích nhiều. Bánh Bao huấn luyện trong bộ đội đặc chủng bảy năm trời, xuất ngũ với thành tích cao nhất.
Bất kỳ ai xem thường Bánh Bao đều từng phải trả giá đắt.
Có Bánh Bao ở cạnh Hạ Tình Không, Mục Thần Hạo có thể yên tâm, cô sẽ không bị bất kỳ tổn thương nào.
Hơn nữa, tối nay còn có một vở kịch đang chờ họ.
Xem như một món quà nhỏ anh tặng cho cô.
Dáng vẻ của Mục Thần Hạo như rất bận, vừa lên xe liền lấy laptop ra gõ, không hề ngừng nghỉ. Anh không che giấu Hạ Tình Không, cô liếc nhìn màn hình máy tính một cái, đều là chỉ số cổ phiếu, Hạ Tình Không nhìn không hiểu gì.
Lần này sinh nhật của Hạ Chính Hoa tổ chức ở một khách sạn năm sao trong khu vực thành thị của thành phố SH.
Ngày thứ hai Hạ Tình Không theo Mục Thần Hạo về nhà họ Mục, một khoản tiền kếch xù đã được chuyển vào tài khoản của nhà họ Hạ, ngăn chặn nguy cơ khủng hoảng của Hạ thị, mà nhà họ Hạ cũng nhờ đó từng bước khôi phục ổn định lại.
Cho nên lần sinh nhật này của ông Hạ, mời rất nhiều người trong giới thương nghiệp ở thành phố SH đến, ngành nào cũng có, mấy ông tai to mặt lớn cũng có mặt, bao gồm cả một số người giữ chức quan trọng trong chính phủ.
Nhà họ Hạ muốn mượn bữa tiệc sinh nhật này để khéo léo thông báo rằng mình đã hết khó khăn.
Xe hơi bình ổn chạy một tiếng thì đến khách sạn năm sao.
"Cậu chủ, cô chủ, đến rồi." Tài xế quay đầu cung kính nói.
Mục Thần Hạo "Ừ" một tiếng, sau đó ngăn động tác của tài xế đang định mở cửa cho Hạ Tình Không: "Để tôi."
Anh đẩy cửa xe ra. Sau khi xuống xe, Mục Thần Hạo hấp dẫn không ít ánh mắt, lúc này ở trước cửa khách sạn đứng rất nhiều người, trong thành phố SH rất nhiều danh gia vọng tộc, hào môn quý tộc đều có đủ.
Xem như không đến vì nhà họ Hạ thì cũng phải nể mặt nhà họ Mục.
Ai mà không biết con trai trưởng của nhà Mục cưới con gái cả của nhà họ Hạ.
Không ít người nghe ngóng được tin ngầm, cô cả nhà họ Hạ thất lạc từ nhỏ, sau này mới tìm được từ trong "dân gian" về.
Từ trước đến nay, vị nắm quyền nhà họ Mục, Mục Thần Hạo, bên cạnh anh chưa từng xuất hiện phụ nữ nào, có thể thấy được anh yêu cầu rất cao về người phụ nữ của mình...
Bao nhiêu quý cô như tre già măng mọc bò lên giường của anh đều không thành công...
Chứ đừng nói chi là một cô gái lưu lạc trong "dân gian", được tìm về nhà hào môn.
Không ít người hơi bất ngờ khi nhìn thấy Mục Thần Hạo, nhưng không dám tùy tiện nói gì.
Sau khi Mục Thần Hạo xuống xe thì đi vòng qua bên kia xe, mở cửa, duỗi tay ra, giọng điệu vô cùng dịu dàng: "Tình Không, đến rồi, xuống xe thôi."
Hạ Tình Không biết anh đang diễn, nhưng cô đã cảm nhận được một số ánh mắt giết người từ đám quý cô thiên kim bên kia rồi.
"Cẩn thận, coi chừng ngã." Giọng điệu của Mục Thần Hạo vẫn dịu dàng như cũ, đỡ Hạ Tình Không xuống xe, động tác nhẹ nhàng giống như đang che chở thứ quý nhất trên đời.
Sau đó anh đưa cánh tay rắn chắn ra cho cô ôm.
"Này, Mục Thần Hạo, anh chê tôi sống quá lâu đúng không? Anh nhìn ánh mắt của mấy cô gái xung quanh xem, đều như ước gì có thể ăn tươi nuốt sống tôi vậy."
Hạ Tình Không khoác tay Mục Thần Hạo, ghé vào bên tai anh nói nhỏ.
Một chiêu show ân ái xuất sắc này của anh, thành công đẩy cô lên đầu ngọn gió.
1: Giờ này mà còn phân cả, thứ cái gì!
Mục Thần Hạo không biểu cảm: "Thì sao? Vị hôn thê của Mục Thần Hạo bị người ta vừa ghen ghét vừa ganh tị là chuyện bình thường, dù sao cũng gả cho một người đàn ông ưu tú như vậy."
Hạ Tình Không nghe xong không nhịn được cười thành tiếng, tay nhỏ che kín môi anh đào hồng phơn phớt, đôi mắt cong cong như trăng bán nguyệt.
"Anh thật sự không biết xấu hổ." Hạ Tình Không cười mắng.
Quý cô danh môn xung quanh, vốn còn đang suy đoán tình cảm của cậu Mục và cô cả nhà họ Hạ thế nào?
Cậu Mục có thích cô Hạ không?
Dù sao mối hôn sự này, cũng là chuyện của người lớn năm đó quyết định, khi ấy cậu Mục còn rất nhỏ.
Bây giờ nhìn lại...Quan hệ giữa hai người thật sự rất giống đang yêu đương thắm thiết.
Không ít người ôm ảo tưởng với Mục Thần Hạo, các quý cô danh môn liền thất vọng không thôi, vốn còn đang ôm tâm lý cậu Hạ sẽ không thích cô Hạ, từ hôn gì đó vân vân...
Hạ Tình Không ôm cánh tay của Mục Thần Hạo đi vào sảnh lớn của khách sạn năm sao.
Trong sảnh lớn có giám đốc khách sạn đặc biệt dẫn đường, kiểm tra thiệp mời.
Lúc giám đốc thấy Mục Thần Hạo thì không hề kiểm tra thiệp mời, đi lên tiếp đón còn nở một nụ cười nịnh bợ.
"Cậu Mục, anh có thể đến khách sạn này thật sự là rồng đến nhà tôm, anh đến tham gia bữa tiệc sinh nhật của ông Hạ đúng không? Mời đi bên này."
Cúi đầu khom lưng, liền mạch như đã thành thói quen.
Hạ Tình Không nhìn, người này đang giả cười.
Nếu một người thật sự tôn trọng một người, thì lúc cười khóe miệng sẽ hơn vểnh lên, đôi mắt hơi híp lại, mà người này không hề có, còn khiến người ta có một loại cảm giác ngoài cười nhưng trong không cười.
Mục Thần Hạo dẫn Hạ Tình Không đi vào sảnh lớn bữa tiệc, A Chính phía sau đi đến đưa thiệp mời cho giám đốc khách sạn.
Lúc này trong sảnh lớn đã đứng không ít người, trên cơ bản quyền quý của thành phố SH đều đông đủ, rất náo nhiệt.
Lần này nhiều người đến như vậy, cũng là vì hưởng ké hào quang của nhà họ Mục, nếu không chỉ dựa vào Hạ Chính Hoa, thì còn lâu mới chiếm được khung cảnh hoành tráng như này.
Dù sao Hạ Chính Hoa cũng là ba ruột của cô, máu mủ tình thâm, đại thọ năm mươi của ông ta, trong lòng Hạ Tình Không cũng mang tâm lý chúc mừng.
Nhìn xung quanh một lần, Hạ Chính Hoa đang trò chuyện với một người đàn ông mặc đồ tây đeo kính gọng vàng, nhìn biểu cảm có thể thấy đang nói chuyện rất vui vẻ.
Có điều sau khi đi vào, Hạ Tình Không chỉ thấy A Chính chứ không nhìn thấy Bánh Bao đâu.
Hạ Tình Không cũng không nghĩ nhiều, cho rằng cô ta đi vệ sinh.
Bên cạnh Hạ Chính Hoa, Thẩm Diệu Ngọc và Hạ Tình Xuyên đang đứng. Thẩm Diệu Ngọc trang điểm tinh xảo, mặc váy dạ hội đắt tiền, tạo hình đoan trang thanh nhã, cộng thêm thỉnh thoảng lại cười một cái, làm mọi người thấy vợ của Hạ Chính Hoa rất có phong đạm quý phái.
Tài nguyên của Hạ Tình Xuyên không tệ, trang điểm ăn mặc đều không tệ, chỉ cần không mở miệng thì cũng xem như quý cô danh môn.