1: Tự làm hay cần tôi giúp?
"Tôi, ăn nhiều quá...Hơi no thôi, đừng lo..."
Bánh Bao nghe xong thì cười khúc khích, vụng trộm vui vẻ một hồi.
Cô chủ thú vị ghê, trên người hoàn toàn không có ngạo khí của các quý cô danh môn, mà vô cùng gần gũi bình dị, cũng hơi...ngốc ngốc...
Trong lúc ăn cơm, Hạ Tình Không chú ý A Chính lặng lẽ rời đi.
Mười lăm phút sau, A Chính về.
Tay cầm một cái bịch trong suốt, bên trong chứa một vài vật gì đó.
Mục Thần Hạo nuốt đũa rau cuối cùng, ưu nhã lau miệng, sau đó nhận lấy cái túi trong tay A Chính.
"Chậc chậc, bốn máy nghe trộm, ba cái camera cỡ nhỏ, em gái này của cô đúng là lợi hại." Mục Thần Hạo xoa cằm, nhìn đồ trong bịch, ngón tay thon dài gõ gõ lên bàn cơm bất quy tắc.
Hạ Tình Không kinh ngạc, hành động của Mục Thần Hạo quá nhanh. Hình như vừa nãy cô mới nói Hạ Tình Xuyên đến, đồng thời còn dạo quanh phòng cô một lần, cho nên Hạ Tình Không mới tìm lý do ngủ trưa, nếu không sao Hạ Tình Xuyên ra tay được?
Hạ Tình Không cũng không biết hôm nay cô ta đến làm gì.
Cáo chúc tết gà, có chuyện gì tốt đây?
Lúc Hạ Tình Xuyên đưa yêu cầu muốn vào phòng Hạ Tình Không và Mục Thần Hạo tham quan, Hạ Tình Không đã đoán cô ta muốn bỏ chút gì đó vào phòng.
Vì lần kia, trên đường đến nhà họ Mục, Hạ Tình Không đang suy nghĩ tại sao Trần Văn Khang lại biết vị trí và hành tung của cô chính xác như vậy, đột nhiên Mục Thần Hạo nhào đến giữ chặt Hạ Tình Không, cô giật mình muốn phản kháng, thì thấy anh tháo cài tóc nơ bướm trên đầu cô xuống.
"Gì vậy?"
Mục Thần Hạo cẩn thận quan sát trang sức, gỡ một vật nhỏ màu đen trong nhụy hoa ra.
Là một thiết bị định vị mini.
"Xem ra chắc chắn Trần Văn Khang và Thẩm Diệu Ngọc có gian tình, xem ra ba già nhà tôi bị đội nón xanh rồi." Hạ Tình Không chống đầu, gục xuống bàn nói chuyện với Mục Thần Hạo.
Bánh Bao khéo hiểu lòng người đã chuẩn bị thuốc tiêu hóa cho cô.
Mục Thần Hạo lắc đầu: "Không, chắc chắn Trần Văn Khang sẽ không tự sát vì mẹ kế của cô."
A Chính bổ sung: "Cô chủ, tôi điều tra rồi, giữa họ không có quan hệ kia."
Hạ Tình Không đang định nói gì đó.
"Được rồi, tôi sẽ điều tra chuyện của Trần Văn Khang giúp cô, cô không cần quan tâm chuyện này nữa." Mục Thần Hạo hờ hững cắt ngang ý kiến của Hạ Tình Không, sau đó đứng lên đi đến cạnh cô.
"Làm gì?" Hạ Tình Không giật mình.
Không ngờ Mục Thần Hạo lại ra tay, bế ngang cô lên, sau đó đi về phía phòng ngủ: "Bây giờ cô nên lo lắng vết thương trên cánh tay của mình hết nhiễm trùng hay chưa."
Hạ Tình Không là người thích sạch sẽ, mỗi ngày đều phải tắm, mấy ngày qua không nhớ lời bác sĩ dặn, để vết thương dính nước dẫn đến vết thương nhiễm trùng.
Quay lại phòng ngủ, Bánh Bao tự giác đóng cửa phòng ngủ lại, lùi đi.
Mục Thần Hạo ngồi cạnh Hạ Tình Không, đôi mắt nghiêm túc nhìn thoáng qua cô: "Tự cởi hay cần tôi cởi giúp?"
Hạ Tình Không quấn chăn, như con thỏ bị dọa sợ.
"Mục Thần Hạo, anh muốn làm gì? Ăn no liền nổi thú tính hả?"
"Sức thuốc tiêu viêm cho cô, nếu không cánh tay của cô sẽ phải phế bỏ, tôi không muốn cưới một người vợ tứ chi không lành lặn đâu."
Hiện tại khí trời mát mẻ, không phải mùa hè, nên Hạ Tình Không mặc áo tay dài, nếu không cởi thì thật sự không thể bôi thuốc được.
"Anh bôi thuốc cho tôi làm gì? Không biết nam nữ thụ thụ bất tương thân hả, bảo Bánh Bao lên bôi cho tôi là được!"
"Cho cô ba giây."
"Một."
"Hai."
2: Tự làm hay cần tôi giúp?
"Được rồi, được rồi, anh xoay người lại, tôi tự cởi, không được nhìn lén." Hạ Tình Không hơi cạn lợi, nhưng vẫn cắn môi đồng ý.
Bôi thuốc mà thôi, lát nữa quấn chặt chăn chìa tay ra cho anh bôi thuốc là được, anh còn có thể làm gì chứ?
"Không." Mục Thần Hạo từ chối như chém đinh chặt sắt.
Hạ Tình Không tức giận, khuôn mặt xinh đẹp tức đến đỏ bừng, trong đó cũng xen lẫn xấu hổ: "Mục Thần Hạo, anh, anh sao lại không nói lý gì hết vậy? Không phải trong hợp đồng đã nói rõ sao? Anh không được ép tôi!"
"Hợp đồng hôn nhân? Đúng là cô có nói không được ép cô xảy ra quan hệ? Nhưng không có nói không cho tôi nhìn cô?"
"...Xem như anh lợi hại." Hạ Tình Không nghẹn lời.
Do dự một hồi, cô cắn môi chui vào chăn, bắt đầu cởi áo. Mục Thần Hạo hứng thú ngồi bên cạnh, đôi mắt thanh tịnh lạnh lẽo trực nhìn chằm chằm Hạ Tình Không, làm Hạ Tình Không hơi không tự nhiên, lỗ tai hồng hồng.
Lề mà lề mề một hồi, Hạ Tình Không mới ló đầu nhỏ trong chăn ra, chia cánh tay bị thương được băng bó ra: "Này, bôi thuốc đi."
Sao cô lại cảm thấy rất uất ức vậy? Sao cô lại gặp tên đại ác ma biến thái như này?
Mục Thần Hạo nhìn dáng vẻ tủi thân của Hạ Tình Không, khóe miệng không tự chủ nhếch lên, đi vào nhà vệ sinh hứng một thau nước nhỏ, cầm khăn mặt, trước tiên lau sạch vết thương giúp Hạ Tình Không, sau đó thoa thuốc.
Lúc thuốc vừa tiếp xúc với vết thương gây cảm giác rất rát, Hạ Tình Không rát đến nhe răng trợn mắt, nước mắt nước mũi chảy tùm lum. Làm Mục Thần Hạo nhìn hơi đau lòng, nhưng ngoài miệng vẫn độc như thường: "Đáng đời, bây giờ mới biết đau à? Lời của bác sĩ Từ lại xem như gió thoảng bên tai?"
Hai mắt của Hạ Tình Không to tròn ngập nước, liếc Mục Thần Hạo một cái: "Anh, chỉ biết châm chọc tôi, tôi thấy anh cố ý đúng không! Mua thuốc gây cảm giác đau chứ gì."
"Cô đừng có mà không biết tốt xấu, nếu không phải cô tự tìm đường chết để vết thương dính nước, thì không cần phải bôi thuốc này."
Tuy thuốc Mục Thần Hạo mua cho Hạ Tình Không lúc bôi vào rất rát, nhưng một lát sau thì lại có cảm giác mát lạnh lan ra, đau đớn dần dần biến mất.
Hạ Tình Không bọc chăn mền, Mục Thần Hạo ngồi trên ghế sofa, mở laptop xử lý công chuyện.
"Này, Mục Thần Hạo, nhìn anh bôi thuốc thành thạo như vậy, có phải lúc trước rất thường xuyên bôi thuốc cho người khác không?" Hạ Tình Không nhìn sườn mặt của anh, dưới ánh đèn, dáng vẻ tập trung làm việc của anh rất đẹp trai.
"Thường xuyên, có điều không phải bôi cho người ta mà là bôi cho tôi." Mục Thần Hạo không ngẩng đầu, đôi mắt vẫn nhìn chằm chằm vào màn hình vi tính như cũ.