⬅ Trước Tiếp ➡
“Ấy ——” Gia Ý vội bảo vệ mông và vòng eo, để không bị quăng ngã đau đớn, lại ngồi dậy, mặt lập tức đỏ lên, nói không nên lời.
Hoắc Chấn Dương đang đứng ở mép giường, lạnh lùng nhìn chằm chằm mình: “Hơn nửa đêm không ngủ được, lén lút lắc lư trước cửa phòng ngủ tôi làm gì.”
Tuy rằng bên người anh có không ít vệ sĩ tinh anh, anh ở địa vị này không thiếu những tiểu nhân muốn nhằm vào, khi ra ngoài lại càng thường xuyên gặp phải nguy hiểm, cho nên luôn luôn rất có tính cảnh giác.
Ngay cả đêm nay đã uống rất nhiều rượu với đoàn chính khách châu Âu, khi người phụ nữ nhỏ bé kia lắc lư trước cửa, anh vẫn là có thể nhanh chóng phát hiện.
Sau khi vào phòng ngủ anh chuẩn bị tắm rửa, đã cởi áo bên trên.
Hô hấp Gia Ý khó khăn, sắp chảy máu mũi: ““Tôi…… Không có chuyện gì……”
Vừa mới dứt lời, Gia Ý hận không thể đập vỡ cái đầu này của mình đi! Cô đang làm sao vậy, quá ngu ngốc rồi?
Đôi mắt người đàn ông nhíu lại, hiển nhiên không tin, cúi thấp người xuống: “Ừm, thật sự không có việc gì?”
“Ừm, thật sự không có việc gì ——” Gia Ý ngửi được mùi rượu nhàn nhạt từ trên người đàn ông, tim àng trở nên loạn nhịp.
Không xong rồi, anh uống rượu.
“Ngày đầu tiên chuyển đến đây, không quen sao? Sợ hãi?” Thân thể người đàn ông chậm rãi sát lại gần, khóe miệng lộ ra vài phần tà khí: “Cho nên mới đến phòng tôi?”
Gia Ý phản ứng lại được, vội vàng lắp bắp nói:
“Lão gia tử gọi điện thoại tới, mời chúng ta ngày mai tới Hoắc Viên ăn cơm, nói là có chuyện muốn tuyên bố!”
---------------o0o---------------
2
Thân thể lửa nóng của đàn ông đột nhiên áp xuống, sắc mặt cũng tựa như rơi vào hầm băng ngàn năm, giọng nói lạnh đến cực điểm:
“Xem ra cô đúng là rất được đàn ông yêu quý. Mới hai ngày, ông già đã xem cô như bảo bối rồi. Lúc tôi không có ở nhà, lại dám liên hệ với ông ta?”
Gia Ý nuốt nuốt nước miếng: “…… Bác ấy một mực muốn xin phương thức liên hệ, tôi cũng không thể không cho được, liền nói cho ông biết số điện thoại anh cho tôi.”
Mày kiếm của Hoắc Chấn Dương nhíu lại, sắc mặt càng thêm khó coi, anh đã nói qua đó là số điện thoại chuyên dùng cho anh, nếu là chuyên dùng, chiếc di động kia chỉ có thể liên hệ giữa anh và cô.
Cô gái nhỏ này học ngữ văn không giỏi sao?
Nhấc cánh tay lên, khớp xương ngón tay rõ ràng, Hoắc Chấn Dương nắm cằm non mềm của cô: “Cô nên biết, hôm nay cô không nói gì đã tự mình đến Hoắc Viên, tôi còn chưa sổ với cô.”
Sắc mặt thô bạo và lãnh khốc ở trên xe đêm đó, lại xuất hiện.
Cuồng phong bão tố kéo đến.
Gia Ý nhịn xuống sợ hãi từ đáy lòng, hít sâu một hơi, bất cứ giá nào cũng phải đáp lại: “Vì sao anh không muốn cải thiện quan hệ với bác trai? Tôi biết, anh bởi vì cái chết của bác gái có đúng hay không? Nhưng anh biết không, năm đó bác trai không thể trở về ngay nhìn mặt bác gái trước lúc lâm trung, cũng không phải bác trai bạc tình phụ nghĩa, mà là bác gái biết lúc ấy quan hệ trọng đến lợi ích của tập đoàn Hoắc Thị, không muốn làm phiền bác trai, mới tự mình gọi điện thoại nói mình không có việc gì lừa ông, không muốn ông trở về ngay đêm đó! Bác trai không thể nhìn mặt vợ mình lần cuối so với anh càng thống khổ, càng hối hận!”
Con ngươi sâu thẳm như mực của người đàn ông hiện lên một tia kinh ngạc, chỉ là chỉ thoáng qua rất nhanh, cong môi nở một nụ cười lạnh lùng: “Đây là ông ta nói với cô? A! Thật là một cô bé ngây thơ.”
Gia Ý thấy sắc mặt anh hoài nghi, lại nở nụ cười: “Tôi biết anh suy nghĩ cái gì, anh đang suy nghĩ, nếu thật là như vậy, vì cái gì bác trai không sớm nói với anh, tôi nói cho anh nguyên nhân nhé, bởi vì anh luôn không cho ông cơ hội để nói, mà anh là con trai cả bác trai thương yêu nhất, cho nên cho dù anh lãnh đạm thế nào, ông cũng có thể bao dung.”
Dừng một chút, lại nói: “…… Bác trai nếu không coi trọng bác gái, làm sao có thể qua mấy chục năm vẫn như ngày dầu, tự tay xây dựng một nhà ấm trồng hoa, trồng cấy hoa lan? Còn có, bác trai vì sao giao lại toàn bộ Hoắc thị cho anh, ngay cả nhị thiếu cũng không cho vào, chỉ bởi vì ông coi trọng anh nhất, vì anh là con trai của bác gái!”
Nói, giọng người con gái hơi nghẹn ngào: “……Tiệc mừng thọ năm nay của bác trai anh cũng không tham gia, ngày mai cũng chỉ mời anh sang ăn một bữa cơm, ngay cả chuyện này anh cũng thật sự không muốn thỏa mãn một ông già sao? Anh có thể lạnh lùng với bất cứ người nào, nhưng không thể đối ông như vậy, ông ấy là cha của anh!”
Những câu chữ có nội dung rời non lấp biển thốt ra khỏi miệng, Gia Ý phát hiện bàn tay cứng rắn trên cằm mình đang từ từ siết chặt lại.
Mắt Hoắc Chấn Dương vững vàng, nhìn thẳng người phụ nữ vì nói nhiều mà đang không ngừng thở dốc kia.
Không khí giữa hai người dường như đang đông cứng lại, lại có thể đông lạnh đến chết người.
Gia Ý nhìn ánh mắt lạnh lẽo của anh chăm chú nhìn mình, tinh thần phục hồi lại được, tim đập thật nhanh.
Xong rồi, mình điên rồi sao, lại có thể dám nói những lời đó với anh như vậy, chuyện gì đây!
2
Quản chuyện hào môn có gì tốt chứ, chỉ cần được ăn mặc thật tốt giả làm bạn gái dỗ anh vui vẻ là được, sau đó ngoan ngoãn chờ anh giúp mình tìm người nhà, thật đúng là đã xem chính mình trở thành bạn gái anh sao.
Xong rồi xong rồi xong rồi……
Bỗng nhiên, chiếc cằm nhọn nho nhỏ của Gia Ý bị người đàn ông nâng lên, giọng nói không hề có cảm tình truyền đến từ bên tai:
“Cô cũng quản nhiều thật đấy. Trở về ngủ đi, ồn muốn chết.”
Hoắc Chấn Dương ném xuống những lời này, buông cằm cô ra rút tay về.
Đây tính là gì? Cự tuyệt?
Nhưng, hẳn là lười so đo với mình, nên cô tránh được một kiếp đi?
Mặc kệ như thế nào, thấy anh chưa tức giận, ba mươi sáu kế chạy là thượng sách!
Gia Ý cũng không dám hỏi nhiều, tim đập thình thịch, nhảy xuống khỏi giường lớn phòng ngủ chính, chạy như bay ra khỏi cửa, ngay cả cửa cũng không đóng lại.
⬅ Trước Tiếp ➡