Lại không biết phía sau, người đàn ông trong phòng ngủ, nhìn theo bóng dáng cô chạy đi, khóe môi mỏng xinh đẹp cong lên một chút.
**
Ngày hôm sau Gia Ý tỉnh dậy, đã là giữa trưa.
Có buổi sáng đúng giờ Đại Mễ có công năng báo thức gọi dậy ba lần, mới nháo tỉnh được Gia Ý.
Từ khi không thể hiểu được ngã xuống núi mất trí nhớ tới nay, chưa từng ngủ say đến như vậy. Nhất định là tối hôm qua bị dọa sợ.
Gia Ý dụi dụi mắt, nghe thấy động tĩnh trong nhà, liền biết người đàn ông cách vách đã sớm rời khỏi nhà rồi.
Cô lại ở trên giường nửa ngày, sau khi rời giường rửa mặt xong, mới vừa xong không lâu, đã thấy một bóng dáng quen thuộc đang bận rội trong phòng bếp lớn.
“Dì Lý? Tại sao dì lại ở đây!” Gia Ý đã vài ngày chưa nhìn thấy dì Lý, hiện tại vừa nhìn thấy, giống nhìn thấy người thân vậy.
Dì Lý thấy Gia Ý đi đến, cũng vô cùng cao hứng, đặt món ăn vừa làm xong lên bàn, một bên nói: “Là thiếu gia để tôi đến đây, tiện chăm sóc cho cuộc sống sinh hoạt hàng ngày của tiểu thư Gia Ý. Buổi sáng thấy cô ngủ ngon lành, cũng không đánh thức cô, đến đây, đói bụng rồi phải không, nhanh tới đây ăn đi.”
Gia Ý hít sâu một hơi, tất cả đều là mùi hương đồ ăn, cho dù, Đại Mễ có công năng tiên tiến, cũng không làm ra được món ăn ngon như vậy, trong tủ lạnh vẫn còn lại rất nhiều đồ ăn, Dì Lý vẫn là Thần Trù sống đáng tin cậy nhất!
Cô muốn kéo Dì Lý ngồi xuống ăn một chút.
Dì Lý bất đắc dĩ: “Thiếu gia rất chú trọng quy củ, không thích không phân biệt trên dưới, tôi tới để chăm sóc tiểu thư Gia Ý, làm sao có thể ngồi cùng một bàn ăn với tiểu thư Gia Ý được.”
“Không có việc gì, cái người đàn ông kia…… Thiếu gia cũng không trở về, sợ cái gì, nếu trở lại, chúng ta liền không ăn cùng nhau. Cháu ăn một mình, chẳng có chút náo nhiệt nào.” Gia Ý bĩu môi, rốt cuộc nhịn không được nói: “Thiếu gia đối với bác trai và cấp dưới rất lãnh đạm, đối người hầu nhà mình cũng như vậy, chỉ sợ chẳng ai có thể làm anh ta ôn nhu đi.”
Dì Lý bất đắc dĩ, chỉ đành theo ý Gia Ý ngồi xuống ăn một chút, nghe thấy cô nói thầm, lắc đầu: “Không có, thiếu gia đối với tiểu thư Gia Ý, đã là ôn nhu khó có được rồi.”
Trời ơi? Vậy cũng gọi là ôn nhu? Tiêu chuẩn ôn nhu của người đàn ông này cũng quá thấp đi!
Gia Ý mới vừa gắp một quả trứng vào miệng, thết chút nữa phun ra.
Dì Lý thấy cô giật mình, cười cười, cũng không nói thêm gì nữa, còn không phải sao, tính tình thiếu gia luôn luôn lạnh lùng, có khi nào dụng tâm trên người một người phụ nữ như vậy!
Có Dì Lý tới làm bạn, thêm náo nhiệt, tâm tình Gia Ý cũng khá hơn nhiều, cơm nước xong, Dì Lý đi rửa chén, cô lại lên lầu.
Bên cạnh phòng ngủ chính có phòng tập GYM, bên trong tất cả đều là dụng cụ tập nhập khẩu từ nước ngoài, càng hiện đại hơn so với những phòng tập cao cấp.
Cơm nước xong, đi tiêu thực trước đã, không để bụng nhỏ thành bụng bia, dù sao người đàn ông kia cũng không phải rất thích cô đi ra ngoài.
Đi ra ngoài một chuyến, còn chỉ được đi những nơi anh cho phép, quá không thú vị.
Chỉ là bên lão gia tử kia, cũng không biết nên giải thích như thế nào ……
Biết mình và Hoắc Chấn Dương không tới đi ăn cơm, lão gia tử hẳn rất thất vọng đi!
Nhưng mà, lão gia tử cũng không phải thất vọng mỗi lần này, hẳn đã thành thói quen…… Haizzz.
Chỉ có thể đợi chút gọi điện thoại qua, an ủi một chút.
Gia Ý chạy trong phòng tập một chút, lại chơi vài trò vận động, cuối cùng đạp thử xe đạp sống động trong phòng, mệt đến một thân toàn mồ hôi, lại cũng thực thoải mái, mới vừa tắm qua một chút, đi xuống lầu, Đại Mễ ôm một cái hộp gì đó, mắt điện tử lập loè, lắc lư thân mình mập mạp đi tới, dùng giọng điện tử dễ thương truyền đến mệnh lệnh:
“Tiểu thư Gia Ý, tổng tài muốn cô đến tủ quần áo đổi một bộ quần áo, chờ anh trở về cùng nhau ra ngoài.”
Đi đâu?
Gia Ý sửng sốt, lúc này, cửa mở ra.
Hoắc Chấn Dương đứng ở cửa, anh một thân tây trang nghiêm túc màu đen, đã trở lại, thấy cô cọ tới cọ lui, làm như có chút không vui, nâng tuấn mi lên: “Còn không đi trang điểm một chút. Nhanh về bên Hoắc Viên kia ăn cơm.”
1
Khi Gia Ý đi theo Hoắc Chấn Dương đi vào Hoắc Viên, Âu quản gia đã sớm đợi ở cửa từ lâu, nhìn thấy hai người tới, đi nhanh tới đón tiếp:
“Thiếu gia và La tiểu thư đã tới, lão gia đang chờ hai người.”
Dọc theo đường đi đến dây, Gia Ý còn không dám tin tưởng.
Anh ban đầu ý chí kiên quyết như vậy, hiện tại lại có thể chịu tới Hoắc Viên ăn cơm.
Ý tứ là…… Đêm qua, anh đã bị cô thuyết phục?
Quả thực giống như hoàn thành một nhiệm vụ không có khả năng hoàn thành.
Cô cư nhiên có thể khuyên phục BOSS chủ tịch lạnh lùng kiêu ngạo này.
Gia Ý kinh ngạc rất nhiều, lại có chút lâng lâng, xem ra tài ăn nói của mình cũng có sức cuốn hút, cũng không phải rất kém cỏi nhé.
Vào nhà ăn Hoắc Viên, sàn nhà vân thạch phù điêu trong vắt mà xa hoa, treo đèn thủy tinh Italy, còn có đồ ăn đã được bày biện đẹp mắt ở trên bàn ăn, đang chờ hai người.
Hoắc Thiên Phái ngồi ở ghế chủ nhà, đang chờ con trai cả đến.
Diêu Trân Như ngồi bên trái lão gia tử, trên mặt ẩn ẩn tia không kiên nhẫn.
Hoắc Chấn Hiên vốn dĩ cũng nên đến ăn cơm, chỉ là ngày hôm qua ăn đánh, đến bây giờ thương thế trên người còn chưa tốt, lại không dám nói với Hoắc Thiên Phái và Diêu Trân Như, chỉ có thể nghẹn một bụng tức giận, nói mình bị ngã, còn nằm ở trong phòng ngủ.
“Tiệc mừng thọ lần trước không tới, hôm nay mời cậu ta ăn một bữa cơm cũng phải nói tới nói lui. Lão gia, không phải tôi nói con trai bảo bối của ông, nhưng mà, có phải cũng quá không coi trọng ông phải hay không.” Ngữ khí Diêu Trân Như âm dương bất định.