⬅ Trước Tiếp ➡
1
Xe chạy theo dọc đường như bay, chỉ chốc lát sau, đã vào đoạn đường tiểu khu hoàng kim ở G thị.
Trong tiểu khu được thiết kế với những biệt thự độc lập bên cạnh nhau, còn có chung cư cao tầng, tuy không khí không xa hoa bằng Hoắc Viên, nhưng tinh xảo hiện đại, vô cùng rộng lớn đẹp đẽ, vừa thấy đã biết đây chính là chỗ ở của các tinh anh trong xã hội.
“Không phải về khách sạn Hào Đình sao?” Gia Ý nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, có chút kinh ngạc.
“Làm sao vậy, cô muốn ở khách sạn? Đây là một phần bất động sản của tôi, ngày thường tôi thường tới nơi này. Sau này cô cũng ở nơi này đi.” Giọng người đàn ông vững vàng, đánh tay lái, vào gara, sau đó xuống xe.
Gia Ý đi theo anh vào một tòa chung cư, ấn thang máy xuống, bấm lên tầng hai mươi sáu.
Thang máy một đường đi lên, dừng lại ở cửa một gian phòng tầng hai mươi sáu.
Cửa có một tiếng kẽo kẹt, cửa mở.
Là một căn phòng rất tinh xảo, phong cách Bắc Âu, lấy tông màu chủ đạo là trắng đen và xám, quạnh quẽ lại lộ ra phong cách lạnh lùng cứng nhắc, giống như phong cách của chủ nhân vậy.
“Chủ nhân đã trở lại.” Giọng điện tử không hề có chút cảm tình vang lên, âm thanh điện tử hiện đại, một người máy gia đình bộ dáng dễ thương ngốc nghếch cảm ứng được chủ nhân đã về nhà, lắc lư chạy lại đây, thân hình mập mạp tròn tròn lay động nhoáng lên, lại chuyển về phía Gia Ý, có thể vươn tay muốn bắt tay: “Xin chào, khách quý.”
Gia Ý trừng lớn đôi mắt: “Oa……” Chạy nhanh lại vươn tay, bắt tay với người máy một chút.
Lại có thể giống làn da con người, còn có chút ấm nữa! Quá tiên tiến!
“Người máy quản gia số 3, sản phẩm mới nhất của tập đoàn điện tử TMI nước Mỹ, còn chưa chính thức phát hành ở các thành phố, mới vừa được chuyển bằng đường hàng không đến đây, mô hình tên DUMMY. Cô có thể trực tiếp gọi nó là DUMMY.” Hoắc Chấn Dương nhìn cô chưa thấy qua đồ công nghệ cao thông minh dễ thương, nhàn nhạt giới thiệu.
Gia Ý càng có chút kinh ngạc, ngập ngừng một chút, nói với người máy: “Ấy ấy, cậu, chào cậu. Đại Mễ, tôi tên, tôi tên Gia Ý. Sau này, khả năng sẽ ở, ở nơi này.”
Rõ ràng cái tên có phong cách rất Tây lại bị cô gái này đổi thành cái tên quê cha đất tổ, người máy chớp chớp mắt điện tử, dường như đang tiến hành lưu lại dữ liệu của cô gái trước mặt, sau đó nghiêm túc gật gật đầu, xoay người đi ra.
Hoắc Chấn Dương nhìn cô tự giới thiệu với người máy, bỗng nhiên cong môi, nha đầu này lại có thể lễ phép đối với người máy như vậy, thật đúng là…… Rất đáng yêu.
Gia Ý nhận thấy được người đàn ông cười, sắc mặt đỏ lên vài phần, kiến thức về người máy gia dụng trí năng của cô cũng không lợi hại như vậy, vì che dấu xấu hổ của mình, buột miệng thốt ra: “Những thứ quần áo, giày, đồ trang điểm mới mua ở khách sạn đâu rồi? Phải chuyển đến đây sao?”
“Vì sao phải dọn?” Lông mày Hoắc Chấn Dương giương lên, nhìn cô vừa quê mùa lại không phóng thoáng chút nào, “Những cái đó liền để lại khách sạn đi, chung cư bên này, tôi sẽ cho người mua lại một lần nữa.”
Vậy cũng quá lãng phí đi!
Những quần áo vừa mới đó mua ở khách sạn đó chỉ vừa mới xé mác đấy! Mỗi thứ đều đắt như vậy lại mới dùng một lần, thậm chí một lần cũng chưa dùng, cũng vứt hết toàn bộ sao?
Trong đầu Gia Ý bỗng nhiên hiện lên một câu thoạt kinh điển, chờ tôi có tiền, mua hai cái bánh bao, ăn một cái, ném một cái, mua hai chiếc xe thật sang, lái một chiếc ném một chiếc……
2
Bất tri bất giác, sắc trời dần tối, Đại Mễ đã chuẩn bị đồ ăn thật tốt rồi.
Hoắc Chấn Dương bởi vì công ty bên kia còn có chút việc, đã rời đi trước.
Phòng ngủ của Gia Ý được sắp xếp ở lầu hai, đối diện ngay với phòng ngủ chính của Hoắc Chấn Dương.
Cô thích ứng với phòng ngủ mới một chút, tiếng chuông di động vang lên, là Hoắc Thiên Phái gọi đến.
Vừa mới ở Hoắc Viên, Hoắc Thiên Phái muốn biết phương thức liên hệ của cô, để sau này có thể tiện đón cô đến nhà làm khách.
Gia Ý liền nói cho lão gia tử số điện thoại động chuyên dụng Hoắc Chấn Dương cho mình kia.
Gia Ý nhận điện thoại, mới biết được hai ngày nữa Gia Ý và Hoắc Chấn Dương phải về Hoắc Viên ăn cơm, trong nhà có chuyện muốn tuyên bố.
Lão gia tử sở dĩ không gọi điện thoại cho Hoắc Chấn Dương, chính vì sợ con trai sẽ cự tuyệt, cho nên muốn để Gia Ý nói trước một chút.
Gia Ý biết, hiện tại mình đã thành ràng buộc cảm tình giữa lão gia tử và Hoắc Chấn Dương, trách nhiệm trọng đại, nhưng người đàn ông kia sẽ đồng ý sao, cô không chút tự tin đáp ứng chuyện này.
Buổi tối tắm rửa xong, Gia Ý nằm trên giường trong phòng ngủ một lát, cơn buồn ngủ kéo đến, ngay cả Đại Mễ cũng đã trở lại phòng người máy ở lầu một, đã vào trạng thái tự động ngủ đông, nhưng Hoắc Chấn Dương vẫn còn chưa trở về.
Lăn qua lộn lại, rốt cuộc, cũng không biết đã đến mấy giờ, Gia Ý mới nghe thấy lầu một truyền đến tiếng bước chân.
Cô mặc áo ngủ, từ trên giường nhảy dựng lên, lặng lẽ mở chốt cửa, nhìn ra ngoài.
Là anh đã trở lại.
Bóng dáng người đàn ông cao dài anh tuấn, khuôn mặt tuấn tú có chút mệt mỏi, vừa lên lầu, vừa nâng lên ngón tay thon dài, mở cổ áo, sau đó vào phòng ngủ chính.
Chờ không còn động tĩnh, cô kiễng chân, ra khỏi phòng, nhẹ nhàng đi đến cửa phòng ngủ chính, xuyên qua khe cửa khép hờ, trộm nhìn vào bên trong.
Hiện tại có tiện nói không nhỉ……
Hôm nay đi Hoắc Viên, anh vẫn không có chút vui vẻ nào.
Vẫn nên để ý tình hình trước rồi lại hành động thôi! Ừm.
Gia Ý quyết định xem anh đang làm cái gì trước, xem tâm tình anh thế nào, nếu vui vẻ, cơ hội thành công cũng lớn hơn một chút.
Đang chần chờ, Gia Ý chỉ cảm thấy một cơn gió mạnh thổi qua mặt trước, “Leng keng” một tiếng, cửa phòng ngủ mở ra! 
Còn chưa kịp xoay người, người đàn ông đã bế cô lên, chân dài đóng cửa, đi nhanh vào, ném người phụ nữ trên tay lên trên giường lớn mềm mại rắn chắc!
⬅ Trước Tiếp ➡