Cô ăn cơm rấtngoan, cứ ăn từng miếng thức ăn nhỏ trước mắt như chú thỏ. Thịnh Chu gắp vài đũa đã ăn xong, kéo ghế tới gần cô, nhìn cô ngoan ngoãn đáng yêu như thế càng khiến anh muốn ức hiếp cô.
“Tôi đút cho em ăn.” Thịnh Chu nắm lấy cổ tay cô, g͙iành lấy đũa và bát, thấy cô gái nhìn mình với ánh mắt tɾong vo, anh khẽ cười rồi cúi đầu không nhịn được hôn cô một cái.
“Sao em lại ngoan đến thế, em ăn quá chậm, tôi đút cho em ăn mới nhanh được.”
Thịnh Chu cũng biết cô thí¢h những món gì, anh vừa gắp đồ ăn đến bên miệng cô vừa cẩn thận quan sát người phụ nữ này há miệng e dè nhai thức ăn, càng nhìn càng cảm thấy mình nhặt được bảo vật.
Thay vì để thằng con khốn nạn của mình chiếm lấy cô gái tốt như thế rồi còn làm bậy bên ngoài, không bằng để anh cưới cô, đối xử tốt với cô.
Sau 20 phút, Lý Nguyên Nguyên được đút no căng.
Thịnh Chu đi rửa chén, Lý Nguyên Nguyên súc miệng xong bèn tới phòng ßếp giúp anh, thấy người đàn ông cúi đầu đứng trước bồn rửa rửa bát, dáng người cao, bờ vai rộng, khuôn mặt hơi gầy với tấm lưng gầy khỏe, chẳng biết tại sao cô lại cảm thấy anh đứng lạc lõng tɾong nhà ßếp.
Lý Nguyên Nguyên vươn tay muốn chạm vào chén đĩa, bàn tay dính bọt của người đàn ông đã túm lấy tay cô, cô ngẩng đầu lên nhìn vào mắt anh.
“Em ra phòng khách chơi đi, nhà ßếp không phải chỗ em ngồi.”
Nó rấtkhông phù hợp với suy nghĩ thông thường mà những người lớn tɾong nhà đã dạy cô suốt mấy năm nay, Lý Nguyên Nguyên không nhịn được phản bác, “Nhưng vốn dĩ bổn phận của phụ nữ là phải làm chuyện này.”
Thịnh Chu tiếp tục rửa đĩa, tiếp lời cô, “Chuyện gì mà là bổn phận riêng của em chứ?”
Lý Nguyên Nguyên cúi đầu lẳng lặng nói, “Thì… là rửa chén, nấu cơm, làm việc nhà, dạy con giúp chồng, đó là những chuyện phụ nữ phải làm.”
Tuy cô không thí¢h làm những việc này nhưng những người lớn tuổi tɾong gia đình vẫn luôn làm thế, gần như nửa cuộc đời mẹ cô đều ở tɾong nhà ßếp, chuyện bà rầu rĩ hằng ngày là phải nấu món ngon cho bố và mọi người.
Thịnh Chu hừ nhẹ không quan tâm, “Đó là người ta, ở nhà tôi, em cứ để tôi hầu hạ là được.”
Anh vặn vòi nước rửa sach bọt xà phòng, nắm cổ tay Lâm Nhạc Phàm rửa sach bọt trên đó. Lý Nguyên Nguyên bị anh đẩy ra khỏi nhà ßếp, cô vẫn ngước nhìn gương mặt anh, anh nghiêng đầu nhìn cô.
“Sao thế?”
Lý Nguyên Nguyên lắc đầu, cô cười cười, bị người đàn ông ôm vào lòng, tóc anh cọ vào cổ cô làm cho cô hơi ngứa.