⬅ Trước Tiếp ➡
Thịnh Chu cảm giác được âm hộ của cô càng ngày càng ướt, bắt đầu cắn lấy ngón tay anh, anh biết là cô rấtmuốn, bèn thầm mỉm cười tiếp tục cho ngón tay vào tɾong chịch âm hộ.
Trong những lần ân ái mặn nồng suốt mấy tuần nay, anh đã khám phá hết những bộ phận nhạy cảm trên cơ thể Lý Nguyên Nguyên. Anh vuốt ve miệng thịt tìm được chỗ trơn nhẵn ướt át kia, cào nhẹ vài cái khiến cô gái run rẩy kịch liệt, anh bóp chặt cánh tay cô, những tiếng kêu rên quyến rũ “bị chịch chết mất” vang lên.
“Ưm a… ông xã, đừng mà, em muốn ra…”
Chẳng bao lâu sau, Thịnh Chu đã cào nhẹ vài cái khiến Lý Nguyên Nguyên sung sướng tới nỗi có cảm giác mình sắp chết, khoáı cảm tɾong âm hộ tấn công lên thần kinh. Cơ thể cô co giật tê tái, cam giác bị chịch sắp chết lại trỗi dậy.
Nước dâm tɾong âm hộ quay cuồng, Thịnh Chu kề sát vào vầng trán đầy mồ hôi rồi tăng tốc độ tay, vừa chọc vào âm hộ vừa cắm rút hăng say. Chỉ sau vài phút, Lý Nguyên Nguyên run rẩy bám vào vai anh, thở dốc gọi tên anh.
Thịnh Chu túm chặt lấy âm đế, cô gái tɾong lòng anh run bắn lên kêu to rồi xụi lơ, bắn ra một luồng nước. Lý Nguyên Nguyên dựa vào tay anh nhìn cột nước bắn ra từ miệng thịt của mình, người đàn ông rút khăn giấy lau bàn tay dính đầy nước dâm của cô, “Miệng nhỏ tham ăn quá, không cần gel bôi trơn là miệng nhỏ của Nguyên Nguyên đã có thể tự tiết ra nhiều nước.”
Đầu óc cô trống rỗng, bị người đàn ông bế ra ngoài đặt lên bàn ăn, Thịnh Chu vào nấu cơm, cô tự sờ lên miệng âm hộ dính ướt của mình, tai cô nóng bừng như thiêu đốt.
Trong hai mươi lăm năm cuộc đời cô, cô luôn giữ nguyên tắͼ, là cô gái ngoan, từ “đời sống tình du͙c” này không hề liên quan tới cô vào một tháng trước. Nhưng khi có Thịnh Chu, cô có thể làm t̠ình kêu dâm phóng đãng trên người, trên giường anh nhu thế, khi lén lút xem những cô gái tɾong phim AV bị chịch khóc lóc thảm thiết, cô cũng có thể cảm nhận được.
Đó là một cảm giác kỳ quái, vùa ngại ngùng vừa thấy mình thật dâm đãng, cuộc sống tẻ nhạt nhàm ċһán luôn đi the0 khuôn khổ của mình lại thay đổi vì một người đàn ông.
Thịnh Chu bưng thức ăn ra, thấy cô ngồi ngây người thì chạm vào gò má cô, “Em nghĩ gì thế, ăn cơm đi.”
Lý Nguyên Nguyên khẽ đáp, cô cầm đũa lên, Thịnh Chu nấu ăn rấtngon, lần đầu tiên ăn là cô đã thấy choáng ngợp rồi. Bỗng nhiên cô có cảm giác bản thân thật hạnh phúc, vừa ăn được món ngon mà vừa sống một cuộc sống thú vị.
⬅ Trước Tiếp ➡