⬅ Trước Tiếp ➡
“Thịnh Chu, em cảm thấy anh rấttốt.”
Người đàn ông được khen ngợi, anh xoa đầu cô, nhìn gương mặt mỉm cười kia, anh bèn bế cô lên rồi cúi đầu hôn lên cánh môi của cô, nói năng không rõ lắm.
“Em đừng phát thẻ người tốt cho tôi, nếu thấy tôi tốt thì em sống với tôi tới hết đời đi.”
Lý Nguyên Nguyên xoa tóc anh, khẽ đáp “được”. Mặc dù làm như thế là có lỗi với Thịnh Tắc Ngạn nhưng hình như cô đã yêu Thịnh Chu mất rồi, tim cô đập thình thịch. Ánh nắng ấm áp vào buổi trưa chiếu xuống khiến cái lạnh của mùa đông dần bị xua tan.
Lâm Nhạc Phàm dựa vào lòng Thịnh Chu xem TV một lúc, cô cảm thấy buồn ngủ nên muốn nhắm mắt nghỉ ngơi, cô kéo tay áo người đàn ông; “Thịnh Chu, em muốn ngủ một lát.”
Anh tắt TV, Lý Nguyên Nguyên nắm lấy ngón tay anh, “Anh có thể xem tiếp mà, em tự ngủ được.”
Không cần anh phải ngủ cùng.
Thịnh Chu nắm cằm cô, rướn tới gần hôn lên môi cô, “Tôi muốn ngủ cùng với em thôi, tôi phát hiện em hay nghĩ lung tung thật đấy.”
Môi anh bị anh cắn có hơi đau, Lý Nguyên Nguyên nhẹ nhàng hừ một tiếng, đặt tay lên vai anh. Người đàn ông bế cô lên, đi vào phòng ngủ, vừa đá cửa mở ra là đặt cô nằm trên đệm rồi xốc chăn lên bế cô vào.
Hai người gần sát với nhau, người đàn ông ch0àng tay qua e0 Lý Nguyên Nguyên, anh cởi áo đè lên vai cô, anh cúi người, cô chủ động dang tay ôm lấy anh.
Hai người lại ôm nhau, nước súc miệng có vị đào ngọt ngào, mi mắt Lý Nguyên Nguyên bị hôn trở nên nặng̝ nề, không phải là nụ hôn chuồn chuồn lướt nhẹ nhàng mà mỗi lần hôn môi đều hôn tới nỗi không hít thở được mới dừng.
Lý Nguyên Nguyên thở hổn hển bị anh buông ra, bàn tay của người đàn ông trượt dần từ ngực cô xuống dưới, đắp chăn lên người cô.
“Ngủ đi, tôi không làm gì em đâụ”
Lý Nguyên Nguyên đỏ mặt vùi mặt vào chăn, cô được người đàn ông ôm lấy là luôn cảm thấy an toàn một cách khó hiểu, thế là cô chìm sâu tɾong giấc ngủ. Mãi đến khi trời tối, Thịnh Chu mới đánh thức Lý Nguyên Nguyên.
Lý Nguyên Nguyên bị hôn tới mức ngạt thở, cô đẩy anh ra, bị anh cắn lên đầu ngón tay. Thịnh Chu luồn tay vào tɾong áo cô xoa lên chỗ mềm mại kia, tiếng nói khàn khàn gợi cảm dán sát vào tai cô
“Dậy nào, nếu em ngủ nữa thì tối nay em không ngủ không được đâụ”
Bên dưới bị sờ lại bắt đầu rục rịch, Lý Nguyên Nguyên khẽ thở dốc, cô không đẩy anh ra được. Cảm nhận vật cứng trên đùi anh, cô muốn kẹp chặt hai ͼhân nhưng lại bị anh dùng đầu gối tách ra. Váy ngủ trên người bị cởi ra, Lý Nguyên Nguyên đang nằm tɾong ổ chăn nóng hầm hập bị lật người nằm đè lên chăn, người đàn ông dán sát vào sau lưng cô, hôn xuống lưng để lại dấu hôn rõ rệt, dùng tay chơi đùa điểm G tɾong âm hộ.
⬅ Trước Tiếp ➡