⬅ Trước Tiếp ➡
 "Dừng lại!" Ôn Ninh nhận làm người, xem anh là Ôn Khải Mặc, cô nhào tới, rơi nước mắt chất vấn: "Sao ông đối xử với tôi như vậy, trong mắt ông những người khác là người, tôi không phải là người sao? Rốt cuộc ông muốn thế nào mới buông tha cho tôi? Ông nói đi, ông nói đi!"
 Ôn Ninh khóc, lần đầu tiên Lục Tân Uyên thấy cô khóc, đôi mắt thâm sâu của anh có chút kinh ngạc, lại có chút không đành lòng.
Anh còn tưởng người phụ nữ như con gián đánh mãi không chết này sẽ không rơi nước mắt, thì ra, cô cũng có lúc yếu ớt như vậy.
"Cô say rồi, tỉnh táo lại hãy nói chuyện với tôi."
Người đàn ông đẩy tay cô ra, đứng dậy rời đi, Ôn Ninh nhấc chân đuổi theo, nhưng chân trái lại vấp chân phải, đứng không vững, ngã lên người Lục Tấn Uyên.
 Đột nhiên xảy ra kích thích, làm Lục Tấn Uyên hít sâu một hơi, càng chết là, Ôn Ninh không ý thức được mình đang làm gì.
Không cần đi đâu cả.
"Chuyện này là sao?" Cô lẩm bẩm, mông lung, căn bản không cách nào suy nghĩ.
 "Đây là cô tự tìm lấy. Có lẽ cũng bị nhuốm mùi rượu nồng nặc trên người Ôn Ninh, Lục Tân Uyên cũng ngã xuống với cô.
Anh từ trên cao nhìn xuống Ôn Ninh mặt mũi ửng đỏ, nhìn dưới ánh đèn, đôi môi mềm mại của cô càng trở nên mọng nước, mùi hương của rượu xông tới, tập kích lý trí duy nhất còn sót lại của anh.
 Lục Tân Uyên cúi đầu xuống, đang muốn nếm thử vị của cô, Ôn Ninh lại đột nhiên mở miệng, "Ôn Khải Mặc... Ông... Ông không phải là người".
Đột nhiên Ôn Ninh lại nhắc đến tên người đàn ông khác làm Lục Tân Uyên như bị dội gáo nước lạnh, trong phút chốc hoàn toàn nguội lạnh.
Anh bóp chặt hai má gầy gò của cô, "Cô đang gọi ai?"
Bị người bóp đến khó chịu, Ôn Ninh chỉ có thể mơ hồ nói ra mấy chữ, Lục Tấn Uyên không kiên nhẫn, hất cô ra, đi thẳng vào phòng ngủ chính.
Ôn Ninh bị anh làm cho hơi khó chịu, cô lại mắng Dự Phi Minh vài câu, lúc này mới trở người, nặng nề ngủ thiếp đi.
Lục Tân Uyên mang gương mặt lạnh lùng đi vào phòng tắm.
Người phụ nữ chết tiệt, vừa rồi, người cô ấy gọi không phải Bạch Dịch An, chẳng lẽ, cô lại cấu kết với người đàn ông khác?
Được ra ngoài chưa tới một tháng mà đã đổi hai người đàn ông, anh thật sự đã xem thường có.
Nước lạnh ào ào chảy xuống, lấy đi nhiệt độ cơ thể, ánh mắt người đàn ông còn lạnh lẽo hơn nhiệt độ trên người.
Lúc Ôn Ninh tỉnh lại đã giật nảy mình, bởi vì cô phát hiện mình lại ngủ trên giường lớn của phòng ngủ chính.
May mắn, cô nhìn thoáng qua, trên giường không có dấu vết người khác đã ngủ qua, chắc hẳn là hôm qua Lục Tân Uyên không trở về.
Ôn Ninh hơi chột dạ, nhanh chóng dọn chai rượu đi, lại dọn dẹp dấu vết cô để lại trên giường.
Dọn dẹp xong, Ôn Ninh chịu đựng cơn đau đầu do say rượu mà chuẩn bị đi làm, lúc định ra ngoài, Lục Tân Uyên lại xuất hiện trước mặt cô.
 "Đi đâu đó?"
 Ôn Ninh kinh ngạc nhìn anh một cái, "Đương nhiên là đi làm"
 Bình thường, Lục Tân Uyên cũng không quan tâm đến  sinh hoạt hằng ngày của cô, bỗng nhiên hôm nay lại hỏi thế, làm lòng cô có chút hồi hộp.
Vẻ mặt Lục Tân Uyên bình tĩnh, "Nhà họ Lục không cho cô thiếu ăn thiếu mặc, cũng không phải không cho cô tiền tiêu, từ hôm nay trở đi, cô không cần đi đâu cả, cứ ở nhà đi." 
Ôn Ninh nghe xong thì cuống lên.
Mặc dù công việc của cô không kiếm nhiều tiền, nhưng lại do Bạch Dịch An nhọc lòng sắp xếp. Cô cũng quyết định, muốn dựa vào hai bàn tay của mình mà đứng vững gót chân trong xã hội.
 Đột nhiên Lục Tấn Uyên bảo cô ở trong nhà, cô cũng không phải đồ chơi mà anh ta muốn nuôi dưỡng trong nha.
"Không được, tôi muốn đi làm, nhất định tôi phải kiểm tiền nuôi sống chính mình."
 "Ai biết cô đi làm, hay đi ra ngoài dụ dỗ đàn ông?" Lục  Tân Uyên thấy cô mạnh miệng, liếc nhìn cô với vẻ lạnh.  lùng, "Nhà họ Lục gánh không nổi người thế này"
 Ôn Ninh chẳng biết tại sao anh lại chụp lên đầu mình cái nón dụ dỗ người, nên phát cáu.
"Anh luôn mồm nói nhà họ Lục, nhà họ Lục, chẳng lẽ sau này tôi lưu lạc đầu đường, nhà họ Lục sẽ quan tâm đến tôi sao?"
"Tôi không phải đại thiếu gia như anh, mở mắt ra đã có biệt thự xa hoa, có người hầu hạ, bây giờ tôi muốn học cách nuôi sống mình có gì sai chứ? Tôi có công việc, ít ra, cái ngày bị các người đuổi ra khỏi cửa sẽ không quá thảm hại!"
Nói xong những lời này, Ôn Ninh không để ý tới nét mặt Lục Tấn Uyên nữa, mà cứ thế rời khỏi nhà họ Lục.
Công việc, cô sẽ không từ bỏ, bảo cô mỗi ngày ở lại nhà họ Lục như ở tù, vậy thì khi nào cô mới có tiền đón me ra?
Lục Tân Uyên nhìn bóng lưng quật cường của cô rời  đi, ánh mắt sâu thẳm. 
Ôn Ninh ôm một bụng tức giận đến công ty, còn chưa đẩy cửa ra, bỗng nhiên nghe thấy bên trong có người líu  ríu thảo luận gì đó.
 "Ôn Ninh, hình như trình độ chỉ đến cao trung thôi, cũng không biết sao mà có chỗ dựa vững chắc như thế."
 "Chậc chậc, tôi vừa mới nghe người ta nói, hình như cô ta được bao nuôi, mới đi cửa sau vào.
"Nghe nói cô ta từng ngồi tù nữa!"
Vừa nghe được mấy chữ từng ngồi tù, sắc mặt Ôn Ninh trở nên tái nhợt, được vào công ty này, cô rất quý trọng cơ hội làm việc.
 Bởi vì biết bây giờ mình không hiểu gì cả, lại đi cửa sau tới, khó tránh sẽ có người đối chọi với cô, cho nên thái độ làm việc của Ôn Ninh cực kỳ tốt, người khác bảo cô làm gì, cô đều cố gắng giúp đỡ.
⬅ Trước Tiếp ➡