Cô không có đường nào để cãi lại.
Đến nhà họ Ôn, Ôn Ninh bị giữ ở ngoài cửa rất lâu mới được phép đi vào.
Cô nghĩ, đây là sự trả thù mà Ôn Khải Mặc dành cho cô, ông ta là người có thù tất báo.
"Sao, học được cách nói chuyện chưa?" Ôn Khải Mặc đứng trên bậc thang, từ trên cao nhìn cô.
Ôn Ninh không lên tiếng, "Tìm tôi tới, không phải chỉ vì chuyện này thôi chứ".
Vừa rồi trên đường đi, cô đã chuẩn bị tâm lý xong rồi, dù cho Ôn Khải Mặc có thủ đoạn gì, cô cũng phải nhẫn nại, chỉ có thể để ông ta nói về tin tức của mẹ nhiều hơn.
"Mày phải lập tức rút đơn kháng án Lưu Ly Ly về." Ôn Ninh nắm chặt ngón tay.
"Vì Lưu Ly Ly vu oan cho tôi trộm đồ mới phải đến đồn cảnh sát, tôi cảm thấy cô ta không có chút oan ức nào cả, huống chi, không phải tôi tìm luật sư đến khởi tố cô ta, chuyện này ông nói với tôi cũng vô dụng thôi."
Lưu Ly Ly ức hiếp cô không phải một hai lần, Ôn Ninh thực sự không muốn cứ thế mà bỏ qua cho cô ta.
Ôn Khải Mặc suy nghĩ hồi lâu, vừa mới nghe nói Lục Tấn Uyên đã tỉnh, chỉ là nhà họ Lục không công bố ra ngoài, chuyện của Lưu Ly Ly khó giải quyết như vậy, chẳng lẽ do Lục Tân Uyên ở sau lưng giúp đỡ cô?
"Ôn Ninh, tao biết mày muốn trèo cao vào nhà họ Lục, nhưng cũng phải lấy gương soi lại dáng vẻ của mình chứ, chẳng lẽ nhà họ Lục sẽ cưới người phụ nữ như mày sao? Chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng, đừng có mà không biết xấu hổ."
Chó cậy gần nhà, gà cây gần chuồng?
Bỗng nhiên Ôn Ninh cảm thấy rất buồn cười, có người cha nào lại nói lời khó nghe như thế với con gái của mình, cô là chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng, vậy ông ta thì sao?
Là chó già của bậy ư?
"Chuyện này, tôi không làm được." Ôn Ninh không có tâm trạng tranh cãi với ông ta. Bảo cô tha cho Lưu Ly Ly, không đời nào.
"Chị họ của mày vẫn là cô gái chưa lấy chồng, đứa con chết tiệt như mày sao không suy nghĩ cho con bé, nếu sau này bị lưu lại án tích thì con bé sao có thể lập gia đình hả?"
Ôn Khải Mặc nhíu chặt lông mày.
Lời ông ta nói lọt vào tai Ôn Ninh, làm lòng cô như bị ném vào sông băng, lạnh lẽo vô cùng.
Đối với Ôn Khải Mặc mà nói, ông ta có thể quan tâm mọi người, có thể suy nghĩ cho tương lai mọi người, nhưng mà trong mọi người đó, không bao gồm con gái ruột của ông ta!
Dường như sợ Ôn Ninh sẽ từ chối, ông ta lại lạnh lùng nói thêm một câu, "Bây giờ mẹ mày đang ở nước ngoài, viện điều dưỡng vừa mới nói, có một loại thuốc đặc hiệu mới có thể làm cơ thể bà ta dễ chịu hơn một chút... Bà ta có phúc phần hương loại thuốc mới này không, thì phải nhìn con gái bà ta rồi."
Lời nói của Ôn Ninh sắp đến khóe miệng, trong phút chốc bị đánh gãy, cô nắm chặt tay, cuối cùng, mệt mỏi thả
ra.
Bây giờ cô chẳng biết mẹ ở nơi đâu, có thể làm gì được chứ?
"Tôi thả cô ta ra, ông, nói cho tôi biết mẹ tôi đang ở đầu" Thật lâu sau, Ôn Ninh mới ngẩng đầu, khóe mắt đỏ lên.
"Đừng cò kè mặc cả với tao, mày không có tư cách này." Ôn Khải Mặc không suy nghĩ đã từ chối.
Tính cách của Ôn Ninh như quả bom hẹn giờ, ông ta phải nắm thứ uy hiếp được cô ở trong tay mới an tâm được.
Bị từ chối, Ôn Ninh cũng không nói gì nữa, nơi quá quen thuộc được gọi là nhà, chỉ làm cho cô sắp ngạt thở.
Quay người rời đi, bước chân của Ôn Ninh càng lúc càng nhanh, cuối cùng, giống như là đang chạy trốn.
Ôn Ninh trở lại nhà họ Lục, Lục Tân Uyên không có ở đây, mấy ngày nay anh ta đều bận rộn nhiều việc, có đôi khi không trở về nhà, ngủ luôn ở bên ngoài.
Không có ở đây, thật đúng lúc.
Ôn Ninh đi đến phòng bếp, lấy ra một chai rượu vang để làm thức ăn, về phòng của mình, ngồi bên cửa sổ một mình uống rượu.
Cô không biết uống rượu, nhưng mà, ngày hôm nay trôi qua, trong lòng như bị cục bông chặn lại, cô thật sự không biết cách để giải tỏa, chỉ có thể dùng cách này, cho dù cô uống say mèm rồi thiếp đi cũng tốt.
Nếu tiếp tục suy nghĩ nữa, cô sẽ bị ép đến điên mất.
Lúc Lục Tấn Uyên về nhà đã là đêm khuya.
Cuối cùng cũng xử lý xong những hạng mục khó giải quyết, anh cũng mệt mỏi.
Nhưng khi đẩy cửa đi vào phòng ngủ, mùi rượu nồng nặc lập tức đập vào mặt, anh nhíu lông mày lại, có vẻ không vui.
Ôn Ninh này, lúc anh không có đây, cứ chán nản mà sống qua ngày vậy sao?
Ôn Ninh gần như đã say mèm, tửu lượng của cô không cao, sau khi uống một chai rượu đỏ, đầu đã choáng váng, không thể nào khống chế được cơ thể, nghe được giọng nói, cô lắc lư đứng lên, "Ai đó?"
Lục Tân Uyên nhìn cô một cái, cô ta thế này là uống bao nhiêu rồi? Hiện giờ có thể về căn phòng này, còn có thể là ai?
"Cô uống bao nhiêu rồi?" Người đàn ông kéo cà vạt xuống, không kiên nhẫn mà hỏi.
Lục Tấn Uyên có bệnh thích sạch sẽ, xưa nay anh ghét nhất là người say rượu, thấy Ôn Ninh đã không còn tỉnh táo, muốn đưa cô ra phòng khách, để cô tự sinh tự diệt là được rồi.
Nhưng mà, còn chưa thực hiện, Ôn Ninh đã mơ màng lảo đảo đi đến, muốn nhìn rõ là ai.
Áo ngủ rộng thùng thình trên người tàn lạc ra do cử động mất khống chế của thân thể, Lục Tân Uyên nhìn thấy, chỉ cảm thấy miệng đắng lưỡi khô.
Nhưng mà anh còn chưa đói khát đến mức muốn làm gì đó với một con ma men không còn tỉnh táo này.
Suy nghĩ một lát, Lục Tân Uyên xoay người rời khỏi, cùng lắm thì đêm nay anh ngủ phòng khách.