⬅ Trước Tiếp ➡
Nhưng mà bây giờ, tất cả cố gắng của cô, bởi vì mấy câu này mà trở thành trò hề.
Rốt cuộc là ai hận cô đến thế, muốn tiêu diệt cô hoàn toàn sao?
Cô chỉ muốn bình yên, tìm một công việc bình thường thôi, vì sao không để cô toại nguyện chứ.
Trong đầu Ôn Ninh hiện lên lời nói hôm nay của Lục Tấn Uyên, là anh ta?
Sắc mặt cô tái nhợt, Ôn Ninh nắm chặt tay.
"Cô đứng ở đây làm gì?" Đột nhiên có người đi ngang qua văn phòng, thấy Ôn Ninh cứ đứng ở cửa không đi vào, tò mò hỏi.
Lúc này, người bên trong mới yên lặng, nhìn thấy nhân vật chính trong cuộc trò chuyện đã đến, tất cả đều im lặng một hồi.
Lập tức, có người nói lời quái gở, "Ngày thường nhìn thì thấy chỉ là một cô gái bình thường, không nghĩ tới lại là thứ không biết xấu hổ, thật sự là biết người biết mặt không biết lòng mà."
Ôn Ninh giả vờ như không nghe thấy, mở tài liệu trước mặt ra, nhưng mà cây bút trong tay bán đứng cô, ngòi bút run rẩy, viết không thành chữ.
 Một ngày này, Ôn Ninh không biết trôi qua thế nào, văn phòng lớn như thế, những tin đồn về cô giống như cơn gió, nhanh chóng thổi khắp từng góc của công ty.
Dù cho cô đi tới chỗ nào cũng đều sẽ thấy ánh mắt kỳ lạ và khinh thường của những người kia, thật giống như
cô là con virus rất đáng sợ, rất ghê tởm, xuất hiện ở đâu  thì sẽ mang tai họa đến nơi đó.
Ngơ ngơ ngác ngác đến giờ tan ca, Ôn Ninh về đến nhà, thấy Lục Tân Uyên đang ngồi trong nhà uống cà phê với vẻ tao nhã, chỉ là một động tác đơn giản nhưng thật giống như giữa anh và cô có một khe rãnh không thể nhận ra.
"Sao anh phải làm như vậy?" Ôn Ninh nhịn không được mà hỏi.
Lục Tấn Uyên là một người đàn ông cao bảy thước, nhân vật lớn có thể hô mưa gọi gió, tại sao lại làm khó một con kiến nhỏ như cô, đùa bỡn cô, giẫm chết cô, chơi rất vui sao?
"Cái gì?" Lục Tân Uyên nhíu mày, thấy gương mặt tức giận của Ôn Ninh, mặt cô đỏ lên, trên trán còn có vài giọt  mồ hôi óng ánh chảy xuống, nhìn có vẻ vô cùng tức giận.
"Đừng giả bộ, không phải anh không muốn cho tôi đến công ty làm sao?" Ôn Ninh cảm thấy anh là người dám làm mà không dám chịu, vô cùng nực cười, "Tôi sẽ không
đầu hàng, nhất định tôi sẽ kiên trì ở công ty, chúng ta cùng xem xem"
Nói xong, cô lập tức quay đầu bước đi, Lục Tấn Uyên đã xem thường có như thế, muốn hạ gục cô, cô càng không thể nhận thua.
Lúc này, Lục Tân Uyên mới nhíu mày, đặt ly cà phê trong tay xuống, ánh mắt lạnh thấu xương.
Người phụ nữ này, lại giở trò gì đây?
Mấy ngày sau, mỗi ngày Ôn Ninh đều thức dậy rất sớm, cô nghĩ, các đồng nghiệp đã hiểu lầm mình, nên cô muốn biểu hiện thành ý.
 Cô tin tưởng, hành động của mình có thể phá tan lời đôn.
Nhưng tình hình không chuyển biến tốt như trong  tưởng tượng của cô, không ít người sau khi biết đoạn quá  khử kinh khủng kia của cô, bắt đầu cố ý làm khó dễ.
"Này, sao lại như thế, ngay cả bảng kê cũng không biết làm, có phải bản lĩnh của cô đều dùng để dỗ dành đàn ông vui vẻ rồi không?"
Chụp Ảnh
Ôn Ninh mỉm cười đưa ra một bản báo cáo đã hoàn thành, kết quả là, cô bị châm biếm một cách không chút khách khí nào.
Bị ánh mắt giễu cợt của mọi người nhìn vào, cô thực sự không thể chịu đựng được nữa, liền trốn vào nhà vệ sinh.
Nước lạnh tạt vào mặt cô khiến cô lấy lại một chút tỉnh táo, chỉ là sau đó cảm thấy mơ màng mịt mù vô cùng, cô phải làm gì mới được đây?
Lẽ nào, cô mãi mãi bị vướng vào quá khứ đen tối ấy, sẽ không bao giờ đứng dậy được nữa ư?
"Ôn Ninh, những ngày gần đây cô sống thật không dễ dàng gì, tôi đã nhìn thấy hết cả rồi" Vào lúc này, một bóng hình tuyệt đẹp xuất hiện phía sau cô, "Tối nay, tôi muốn mời cô ăn cơm, nói về những việc này, thấy thế nào?"
Người đang bắt chuyện với cô là Diệp Xảo phó giám đốc bán hàng, Ôn Ninh không biết nhiều về cô ta, chỉ biết rằng cô ấy rất giỏi làm kinh doanh, là một người có vị trí quyền lực trong công ty, nói tóm lại, cô không dám động vào.
Sau khi tan làm, Diệp Xảo đưa cô đến một quán bar, vừa bước vào ghế lô, Ôn Ninh đã nhìn thấy một vài người đàn ông, bên cạnh đều có những cô gái xinh đẹp ngồi
cùng, thoạt nhìn, liền có thể biết là những tay ăn chơi phóng đãng.
Trong lòng Ôn Ninh lập tức có chút hối hận muốn lùi bước, Diệp Xảo kéo cô lại để cô không thể rời đi, "Cô vẫn muốn ở lại công ty chứ? Đây là những con át chủ bài của công ty, nếu bây giờ cô bỏ đi có khác nào là đang xúc phạm bọn họ."
Khi Ôn Ninh nghe thấy điều này, bước chân đang muốn rời đi nhưng cất không nổi nữa rồi, vì thế cô đành phải cúi đầu ngồi vào một bên, hy vọng rằng sẽ không có ai chú ý đến cô.
Tuy nhiên, Diệp Xảo rõ ràng là sẽ không để cô dễ dàng như vậy, đặc biệt, cô ta nhận thấy rằng có một vài ánh mắt thỉnh thoảng lại rơi xuống thân thể Ôn Ninh, cô ta càng chắc chắn là đã không mang sai người đến.
Ôn Ninh này, ngoại hình có đôi nét giống với ngôi sao đang nổi hiện nay là Ôn Lam, nhìn vào thì thấy cô có vẻ thuần khiết hơn, thiếu chút lộng lẫy xinh đẹp làm động lòng người, nhưng lại đủ để thu hút đám đàn ông này.
Một lúc sau, Diệp Xảo nhét vào tay Ôn Ninh một ly rượu, đẩy nó cho cô, "Đi mời Lý thiếu bên kia một ly rượu
đi."
"Tôi, tôi không thể" Ôn Ninh nói sự thật, cô thực sự không biết uống rượu.
"Uống chút không phải sẽ học được cách uống rượu  luôn sao?" Diệp Xảo nhìn cô với ánh mắt đe dọa.
Ôn Ninh thực sự không còn cách nào khác, chỉ còn cách đi về phía kia, nhưng trong lòng vô cùng lo sợ, sợi rằng mình sẽ gây ra rắc rối nào đó, lúc này, cô không biết ai đột nhiên duỗi chân ra khiến cô không đề phòng mà vấp ngã.
Thân thể Ôn Ninh loạng choạng, ly rượu vang trong  tay không cân không lệch toàn bộ rượu đều đổ lên người  Lý thiếu, từng giọt nhỏ xuống, nhìn trông vô cùng thảm hại.
⬅ Trước Tiếp ➡