⬅ Trước Tiếp ➡
“Vị này là bạn của cô nương à?” Chu Vân Nghiên nhìn qua đó, thấy Độn Địa Hổ có linh tính bèn hỏi Huyết Tiên.
Huyết Tiên liếc nhìn chuột nhắt kia, bạn bè?
“Không phải.”
“Tiểu nhân là Độn Địa Hổ, từ nhỏ đã sống trong hang đất ở hậu viện phủ Tướng quân, những năm qua luôn sống dưới sự bảo vệ của phủ Tướng quân, nay có thể gặp mặt Chu Thiếu tướng quân để nói một tiếng “tạ ơn” thì thật là cơ duyên lớn lao của tiểu nhân.” Độn Địa Hổ chấp hai móng vuốt lại rồi nho nhã vấn an Chu Vân Nghiên.
Người bình thường nhìn thấy một con chuột nói chuyện như con người chắc chắn sẽ bị dọa sợ.
Nhưng Chu Vân Nghiên trời sinh lớn gan, lại chứng kiến Huyết Tiên nữ biến nam.
Trải qua một trận ngơ ngác lúc sáng, giờ lại đụng phải con chuột biết nói chuyện, giờ hắn lại chẳng bất ngờ gì mấy.
Chỉ là có cảm giác là lạ không nói nên lời.
Nghe Độn Địa Hổ nói thế, Huyết Tiên cười nói “Đừng tin bọn chuột nhắt này, hắn từng ăn vụng đào mừng thọ của bà nội chàng đấy.”
Độn Địa Hổ vội vàng giải thích “... Tiểu nhân ở trong hang động ngửi thấy mùi thơm đào mừng thọ mà bụng réo lên, cầm lòng không đặng mới lén lút cắn một miếng nhỏ thôi.”
Lễ chúc thọ hàng năm của lão thái quân đều chưng đào mừng thọ, tổ chuột đất trong động thèm thuồng nhảy tới nhảy lui, hàng năm đều phải lén ăn vài miếng mới hoan hỉ.
Hắn ta nào ngờ thụ tinh lại biết rõ hết mấy việc này.
Con chuột đất yêu này sống trong phủ Tướng quân mà còn dám ăn vụng đào mừng thọ của bà nội, đối mặt với hàng xóm yêu quái này, Chu Vân Nghiên còn đang nghĩ xem nên nói gì thì hắn chợt phát hiện Huyết Tiên đang cọ đầu lên đùi mình, bàn tay trắng nõn có xu hướng mò vào trong vạt áo mình.
Chu Vân Nghiên “...”
“Có lẽ cô nương không hiểu quy tắc nhân gian.” Chu Vân Nghiên nắm chặt cái tay hư hỏng cách lớp quần áo, một tay khác lại đỡ lưng Huyết Tiên để nàng ngồi dậy.
“Cô nương gia chưa lập gia đình tuyệt đối không thể có hành vi thân mật với nam tử.”
Chu Vân Nghiên nói một cách nghiêm túc, gương mặt nghiêm nghị.
Huyết Tiên nghiêng đầu “Vì sao?”
Chu Vân Nghiên “Không tốt với danh tiếng của cô nương.”
Do những năm qua làm tướng lĩnh mà trên người Chu Vân Nghiên tự mang theo một cỗ khí thế không nói mà uy của riêng võ tướng.
Độn Địa Hổ căng thẳng đập vuốt, mấy yêu quái nhỏ như bọn chúng rất sợ sát khí trên người võ tướng.
Huyết Tiên uống máu ăn thịt mà lớn, càng mang nặng huyết khí, nàng tuyệt không sợ khí thế trên người Chu Vân Nghiên.
Nàng như không xương mà tựa lên cái tay Chu Vân Nghiên đang nắm tay mình, nheo mắt nhìn hắn, nói “Tinh quái không quan tâm mấy thứ đó, đêm qua chúng ta đã thành thân rồi, sao lại nói ta chưa lập gia đình?”
Huyết Tiên ngang bướng không chịu nghe, nàng cứ như một bãi mật vậy, ngươi càng khước từ thì nàng lại càng dính hơn, hoàn toàn không thoát ra nổi.
Chu Vân Nghiên nghẹn họng, trả lời “Cô nương đã muốn sinh sống ở nhân gian thì xin hãy chú trọng quy tắc ở nơi đây. Dù là phu thê thì ban ngày ban mặt cũng không được làm ra những hành vi càn rỡ như thế.”
Huyết Tiên nhìn chằm chằm Chu Vân Nghiên, đáp “Chàng cứng nhắc hơn hồi nhỏ nhiều đấy?”
Chu Vân Nghiên “Hồi nhỏ? Trước đó cô nương từng nói cô và Vân Nghiên có nhân quả, mong cô nương cho biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vào năm nào, Vân Nghiên sẽ cố gắng nhớ lại.”
Huyết Tiên ngồi thẳng lưng, vỗ áo lụa, áo ngoài màu đỏ bỗng hóa thành màu hồng, tựa như cánh hoa đầu nở rộ.
“Chắc là lớn cỡ này.” Huyết Tiên ước lượng một chút, nàng không có khái niệm về số tuổi nên đành ước chừng chiều cao lúc bấy giờ của Chu Vân Nghiên.
Chu Vân Nghiên “...”
⬅ Trước Tiếp ➡