Độ cao mà Huyết Tiên ước chừng thì quá lắm là vóc người của bé trai năm, sáu tuổi. Ký ức năm năm, sáu tuổi, trừ khi là thông minh trời ban, gặp qua nhớ mãi thì hoàn toàn không tài nào nhớ nổi.
“Đừng mãi gọi ta là cô nương nữa, ta tên Huyết Tiên, tiên trong tiên tử.”
Ngón tay Huyết Tiên di chuyển, một thanh gỗ xuất hiện trong lòng bàn tay, nàng nhấc bút viết tên lên trên mặt đất.
“Đây là tên của ta, chàng không được phép quên nữa đâu đấy.”
Đôi mắt đen láy của nàng nhìn chằm chằm Chu Vân Nghiên, gương mặt căng mịn như ngọc ánh lên nét nhu hòa.
Tinh quái Huyết Tiên này thật sự rất xinh đẹp.
Hôm nay, lúc sáng sớm thức dậy, hắn vội vàng liếc nhìn dung nhan của Huyết Tiên, điều khiến hắn khiếp sợ không chỉ là tình huống bất ngờ kia mà còn là dung mạo của nàng.
Đây là gương mặt của một tinh quái.
Nếu không phải tinh quái thì sao có thể câu hồn đoạt phách thế được.
“Chàng lại quên thì ta sẽ ăn thịt chàng.”
Huyết Tiên vừa cười vừa nói như đang đùa.
Độn Địa Hổ rùng mình, hắn ta lại chẳng hề cảm thấy nàng nói đùa.
Hai chữ “Huyết Tiên” lăn trên đầu lưỡi một vòng, Chu Vân Nghiên mới nói “Còn những manh mối khác không, chỉ có chiều cao thì không thể nhớ ra được.”
Huyết Tiên ngẫm nghĩ “Trống, cái trống mà hồi sáng cho chàng xem đó.”
Chu Vân Nghiên nhíu chặt đôi mày rậm, trong đầu chẳng hề có tí manh mối nào. Đáng lý ra, nếu gặp phải tinh quái thì cho dù nhỏ tuổi cũng phải có chút kí ức.
Ánh mắt Huyết Tiên lóe sáng rồi lại trở về sắc thái bình thường, thản nhiên nói “Nhưng mà loài người các chàng, tới độ tuổi nhất định sẽ quên sạch chuyện gặp tinh quái. Chàng đừng cố chấp làm gì, chỉ cần hàng ngày ân ái cùng ta thì tự khắc sẽ nhớ ra thôi,”
Chu Vân Nghiên “... Cô… Huyết cô nương luôn nói chuyện… thẳng thắn thế à?”
Cái gì mà hàng ngày ân ái cùng ta, Chu Vân Nghiên nghe xong mà gân xanh trên trán giần giật.
“Huyết Tiên, đừng gọi ta là Huyết cô nương, khó nghe chết.”
Nếu không phải mối quan hệ cực kỳ gần gũi thì bình thường đều sẽ không gọi thẳng phương danh.
Chu Vân Nghiên do dự hồi lâu, muốn phản bác lại, nhưng thụ tinh này sẽ không nghe, nên hắn đành thỏa hiệp “... Huyết Tiên.”
Huyết Tiên nghe thế thì cảm thấy dễ chịu, tâm trạng vui vẻ, lại nhào lên người Chu Vân Nghiên lần nữa.
“... ” Chu Vân Nghiên vội vàng trốn ra sau “Huyết Tiên đã quên những gì vừa nói rồi à, chớ có làm điều càn rỡ trước mặt người khác.”
Huyết Tiên “Ở đây còn người nào à?”
Chu Vân Nghiên nhìn Độn Địa Hổ trong góc xa xa, Độn Địa Hổ lập tức cảnh giác, vội nhắm mắt lại “Tiểu nhân chưa hề thấy gì cả.” Hắn ta sợ Huyết Tiên sẽ lột da mình.
Thấy Huyết Tiên càng ngày càng gần, Chu Vân Nghiên xòe bàn tay ra “... Khoan đã, ta còn có chuyện muốn hỏi.”
Mặc dù Huyết Tiên muốn nhào lên người để thân mật với hắn, nhưng thấy Chu Vân Nghiên trốn tới trốn lui như thế, nàng cảm thấy thật sự rất thú vị, bèn dừng hành động lại “Chàng nói đi.”
Chu Vân Nghiên đường đường là nam nhi thân cao tám thước, đây là lần đầu tiên hắn bị một nữ tử, à không, bị nữ tinh quái đuổi đến nỗi trốn tránh. Thấy Huyết Tiên im lặng, hắn thầm thở phào nhẹ nhõm “Không biết Huyết Tiên là tinh quái gì?”
Theo lời Huyết Tiên nói, hắn đoán nếu thiên sinh địa trưởng, vậy thì chỉ có thể là cây cối, sông núi gì thôi.
Thế là hắn nghe Huyết Tiên Đạo đáp “Ta là thụ tinh.”
…
Lời tác giả
Huyết Tiên Nghe hí bao năm qua, sao có thể uổng phí được?
Loại tinh quái như thụ tinh, thoạt nghe đã cảm thấy không giỏi chiến đấu, chỉ riêng tên tuổi đã yếu hơn hẳn hổ yêu, báo yêu khác.
Một loại là mãnh thú ăn thịt, một loại là thực vật uống mưa, không thể so sánh.
Chu Vân Nghiên thử hỏi “Cô biết dùng lửa không?”