Danh phận là thứ vô cùng quan trọng đối với nữ tử, nếu không danh không phận thì cũng giống như tằng tịu với nhau, không được coi trọng. Nhưng đối với Huyết Tiên thì danh phận lại chẳng đáng một đồng, chẳng sánh bằng một bữa ăn chuột đất ngon lành.
Nàng sống hơn nghìn năm, những thứ như danh phận, thanh danh, mọi việc phun ra từ miệng người khác, dù tốt hay xấu thì Huyết Tiên hoàn toàn mặc kệ.
Trong lòng nàng, hai người họ đã thành thân, Chu Vân Nghiên chính là của nàng, từ rất lâu về trước đã là của nàng, không cần người khác thừa nhận.
Nàng ngước đôi mắt đen như mã não nhìn Chu Vân Nghiên, trông thấy hắn mất tự nhiên mà quay đi, mặc kệ nàng còn đang gối đầu trên đùi mình.
Chu Vân Nghiên tuấn lãng nên dù hàm dưới có những vết sẹo bé nhỏ thì trong mắt Huyết Tiên, nó vẫn rất đẹp.
Huyết Tiên thấy được hồn phách của hắn, linh hồn sáng lấp lánh không vương hạt bụi.
Huyết Tiên không biết e lệ là gì, nàng có thể nói mọi thứ với gương mặt bình thản, thế là nàng nói tiếp “Chàng chính là đàn lang của ta, vì sao ta không thể nói chứ?”
Nàng đã xem vô số kịch tình yêu, mỗi lần nữ quyến trong phủ Tướng quân nhìn thấy đôi nam nữ bày tỏ tâm tình thì đều lặng lẽ che miệng, thẹn thùng cười khẽ.
Chỉ có Huyết Tiên bé con, cặp mắt sinh động không chớp nhìn khán đài, nghe một lần là nhớ rõ mười mươi.
Chu Vân Nghiên “...”
Không phải nàng là tinh quái sao? Nghe được mấy lời này từ đâu thế?
Gương mặt Huyết Tiên rất thản nhiên, Chu Vân Nghiên cũng chỉ có thể thở dài khe khẽ, quả thật tinh quái này khác con người, dường như chẳng biết xấu hổ là gì cả.
“Danh phận mà chàng nói, chàng có cho hay không thì ta cũng chẳng để tâm. Chỉ cần ngày ngày chàng ở bên ta, ân ái triền miên cùng ta thì ta không cần cái khác nữa.”
Thứ nàng muốn, nàng sẽ tự đi lấy, ngay cả Chu Vân Nghiên ở trong mắt nàng cũng chỉ là người nàng muốn mà thôi.
Huyết Tiên nói mà chẳng có lấy một chút rụt rè, Chu Vân Nghiên nghe xong mà mặt đầy vẻ phức tạp.
Rõ ràng tinh quái này đang thổ lộ lòng mình nhưng nàng lại nói quá thẳng thắng, ngay cả nam tử cũng không thể giữ sự bình tĩnh như nàng. Từ nét mặt của Huyết Tiên, hắn thật lòng không thể biết rốt cuộc nàng có hiểu lời mình nói hay không.
“Có lẽ với cô nương mà nói thì danh phận không hề quan trọng nhưng Vân Nghiên vẫn phải cho cô nương.” Không danh không phận đi theo hắn, Chu Vân Nghiên nào làm được loại chuyện này.
Nam tử hán đại trượng phu phải biết chịu trách nhiệm, dù cho cô nương này không phải người, hành động còn rất đáng ngờ. Nhưng dù có thế nào, với lẽ thường nhân gian thì hắn quả thật đã “mạo phạm” cô nương nhà người ta.
Chu gia không có thói quen nuôi thiếp, hắn cần phải suy nghĩ kĩ về danh phận của Huyết Tiên.
Trừ khi bị mê hoặc thì không ai sẽ lấy tinh quái có nhân duyên ngắn ngủi làm chính thê.
Huyết Tiên gật đầu “Nếu chàng đã muốn cho thì ta đây sẽ nhận.”
Trong lòng Huyết Tiên, nàng không muốn danh phận nào ngoài cái gọi là chính thê. Trong suốt quãng đời dài dằng dặc của mình, Chu Vân Nghiên không được nạp thiếp.
Nếu hắn nạp thiếp, vậy thì đồng nghĩa với việc “đút thức ăn” cho Huyết Tiên, hắn nạp bao nhiêu phòng thì nàng sẽ ăn bấy nhiêụ
“Việc này cần bẩm với tổ mẫu và phụ thân, để họ định đoạt, mong cô nương đừng gấp gáp.” Chu Vân Nghiên nói.
“Ta không gấp.”
Huyết Tiên chẳng hề sốt ruột, thứ này nàng có hay không đều được. Tay trái Huyết Tiên che miệng, ngáp một cái.
Độn Địa Hổ ở bên kia thầm nghĩ Nàng có thể gấp à? Sau khi ngươi chết mà nàng còn chả buông tha cho ngươi. Suốt ngàn vạn năm dài đằng đẵng, nàng gấp mới lạ.
Khóe mắt Chu Vân Nghiên liếc thấy Độn Địa Hổ run chùm râu đứng bên kia, hắn mới chợt nhớ lại trong trướng còn một sinh vật sống.