Nhụy hoa sen đất có màu vàng và màu hồng nhạt giao thoa, được từng lớp cánh hoa đỏ tươi bọc lại, mọi người chỉ cần nhìn vào sẽ luôn bị cánh hoa diễm lệ thu hút, thường xuyên bỏ qua màu sắc tươi đẹp của nhụy hoa, cho nên không hề hay biết nó có công dụng gây mê mãnh liệt.
Chỉ cần hít vào mùi hoa này hai lần, đám tráng hán này sẽ mê man ít nhất năm sáu ngày, đến khi tỉnh lại, đích nữ Lý gia đã sớm cao chạy xa bay đến nơi xa hơn rồi.
Bên cạnh đống lửa, giấy dầu bung ra, bên trong còn đựng bánh rán chưa ăn hết.
Huyết Tiên đi tới, hỏi “Đây là thứ gì?”
Lúc còn là bé gái, nàng thường xuyên thấy lão thái quân dùng bữa.
Thường xuyên qua lại, Huyết Tiên cũng hiểu được một ít quy tắc. Bà cụ này chắc hẳn có địa vị cao nhất trong phủ, bà ấy không động đũa thì sẽ không ai động đũa, ăn ngon đều phải ưu tiên bà lão này trước.
Nha hoàn bày cơm gắp đồ ăn cho bà cụ, nếu bà cụ ăn mà nhíu mày, Huyết Tiên nhất định sẽ không nếm.
Nếu bà cụ ăn rồi khẽ gật đầu, nàng sẽ nếm một miếng.
Đồ ăn chốn trần gian không hợp khẩu vị của nàng, nàng thích máu tươi thịt tươi hơn.
Thức ăn được nấu chín đã không còn mùi máu tanh, thậm chí có loại còn cắt tiết xong mới chế biến, ăn vào càng không có mùi vị gì.
Độn Địa Hổ thân là một con chuột đất yêu, vốn đã thích gạo dầu, thấy bánh rán thì không nhịn được mà nuốt nước bọt, chiếc cổ ngắn ngủi nhúc nhích một chút “Là bánh rán.”
“Ngon à?”
“Ngon lắm.”
Bảy tám người nằm ngổn ngang trên mặt đất, Huyết Tiên coi như không thấy, bắt chước dáng vẻ của bọn thị vệ lúc này ngồi trên tảng đá bên cạnh đống lửa, cầm một cái bánh rán trong ánh mắt thèm nhỏ dãi của Độn Địa Hổ, thử ngửi mùi trước.
Ừm, toàn là mùi dầụ
Nhẹ nhàng cắn một miếng, vào miệng chưa đầy một tức, Huyết Tiên đã nhả bánh ra.
“Khó nuốt chết đi được.”
Huyết Tiên ném bánh rán còn dư cho Độn Địa Hổ, chuột đất lông xù tiếp nhận bánh rán, miệng nhỏ nhấm nuốt từng miếng một, hai nhúm râu nhỏ bên miệng lắc lư lên xuống theo động tác nhấm nuốt.
Còn luôn miệng nói “Đa tạ đại nhân.”
Cành cây lúc trước quấn chặt Độn Địa Hổ duỗi ra, lại lần nữa cuốn hắn lên. Độn Địa Hổ nhanh tay nhanh mắt, vội vàng nhặt bánh rán còn thừa trong giấy dầụ
Trong tay của thị vệ ngã xuống bên cạnh cũng cầm bánh đã ăn một nửa, Độn Địa Hổ tách tay hắn ra, lấy bánh rán, nhét vào miệng căng phồng, ánh mắt còn không ngừng nhìn trái nhìn phải quan sát.
Nếu có điều kiện, Huyết Tiên không thích ăn thịt người cho lắm.
Ban đầu khi có tinh hồn, đầu óc nàng chỉ toàn là một mảnh hỗn độn, chỉ có duy nhất du͙c vọng ăn uống. Bởi vì lớn lên trong bãi tha ma nên nàng đã hấp thụ không ít huyết nhục của nhân loại.
Nhưng so với chim bay thú chạy, nhân loại có một điểm không tốt, ấy là họ mặc quần áo.
Ví dụ như tóc tai, móng tay, da lông của động vật, mặc dù không ngon, nhưng miễn cưỡng có thể vào miệng.
Quần áo lại càng không ngon, còn khó nuốt hơn cả bánh rán.
Ngay cả lúc nàng chưa khai linh trí cũng biết nên cố gắng lột quần áo của nhân loại rồi hẵng ăn.
Huyết Tiên lia mắt nhìn bọn thị vệ nằm trên mặt đất, khi nàng thấy quần áo rườm rà và bội kiếm trên người họ, nàng lại mất hết khẩu vị.
Bây giờ nhớ lại bánh rán chẳng có mùi vị gì mà họ mới ăn xong, nàng hoàn toàn không còn hứng thú ăn uống nữa.
Vạt áo khẽ run rẩy, mấy cành cây to lớn thò ra dưới lớp áo ngoài đỏ tươi.
Cành cây đập mạnh vào đống lửa, lửa gặp gỗ đáng nhẽ phải cháy càng dữ dội hơn, nhưng trong thân cây sen đất ẩn chứa huyết khí nồng nặc, nếu khẽ chạm vào thân cây sẽ phát hiện nó hơi ẩm ướt.
Ngọn lửa bốc cháy thoáng chốc đã bị dập tắt.
Kế tiếp, thân cây cuốn bọn thị vệ nằm rải rác trên mặt đất, ném vào rừng cây.