Đống lửa đã tắt ngóm bị cành cây quét ra quan đạo, để tránh đốm lửa lại bốc cháy.
Mặc dù Huyết Tiên là thụ tinh, nhưng nàng không sợ lửa, có điều những cây cỏ hoa non khác không có bản lĩnh lại cực kỳ sợ thứ biết nhảy nhót này.
Lúc cành cây thu hồi, cỏ non trên mặt đất nhẹ nhàng lướt qua cành cây đậm mùi máu tươi của nàng, cứ như thể muốn bày tỏ lòng biết ơn.
Động tác của Huyết Tiên khựng lại, lia mắt nhìn cỏ non trên mặt đất, cuốn lấy Độn Địa Hổ đang ăn ngấu nghiến, trở về trên quan đạo.
Cây cỏ bên ngoài, thông minh hơn trong phủ Tướng quân rất nhiềụ
Nàng nào biết những cây hoa cỏ trong phủ Tướng quân sống tạm bợ ngay trước mắt nàng, chỉ sợ đoạt sự nổi bật của hoa sen đất, từng gốc cây cứ như hoa giả, không có chút sức sống nào.
Mẫu đơn không dám nở quá diễm lệ, mỗi ngày hút ít nước, thời kỳ nở hoa còn chưa hết đã tự sát sớm.
Hoa thủy tiên không dám quá thanh cao thuần khiết, chỉ cần rảnh rỗi thì sẽ chui xuống bùn, nếu không nhìn kỹ thì còn lầm tưởng là khoai lang chui ra từ dưới mặt đất.
Trong mắt Huyết Tiên, hoa cỏ trong phủ Tướng quân đều không có linh tính.
Độn Địa Hổ ăn bụng no căng. Sau khi thích nghi với tốc độ của Huyết Tiên, nó lại bắt đầu buồn ngủ.
“Ngươi có biết thế gian này nhân loại thành thân như thế nào không?”
Nghe thấy câu hỏi của Huyết Tiên, cơn buồn ngủ của Độn Địa Hổ tức khắc biến mất.
“Thành thân?”
“Ngoài phải mặc đồ đỏ ra, còn cần làm gì nữa?”
Nhận thức của Huyết Tiên đối với việc thành thân đều đến từ sân khấu, trong kịch công tử tiểu thư lúc kết thân đều sẽ thay một bộ đồ đỏ, tân nương tử đội lụa đỏ che mặt, đi theo tân lang nọ vào phòng.
Cửa phòng vừa đóng, “căn phòng” trên sân khấu lập tức tắt nến.
Đám nữ quyến dưới sân khấu dùng khăn tay che mặt, xấu hổ che miệng, khe khẽ cười trộm.
Huyết Tiên cũng bắt chước che miệng, không biết họ đang cười cái gì. Nay nàng cũng đã biến thành hình người, song vẫn không rõ các nàng đang cười gì.
Nhưng nàng vẫn nhớ rõ biểu cảm sống động của đám nữ quyến, thoạt nhìn thật là thú vị.
Kịch trên sân khấu chỉ thể hiện đại khái, hầu như đã lược bỏ các bước đón dâu, khiêng kiệu, đá cửa kiệu, bái thiên địa, vào động phong, coi như là biểu diễn thăng hoa.
Tuy Độn Địa Hổ không rành chuyện thế gian, nhưng hắn có bảy cô vợ, tóm lại cũng biết là chuyện như thế nào.
“Còn cần động phòng nữa.”
Độn Địa Hổ thẳng thắn nói. Yêu tinh như họ không có tâm lý xấu hổ như đám loài người.
“Động phòng?”
Ánh sao lấp lánh trên bầu trời đêm, gió đêm phả vào mặt khiến bộ lông của Độn Địa Hổ cũng trở nên bồng bềnh hơn hẳn, đôi mắt đậu đen híp lại, nói “Chính là chuyện nam nữ thế gian âm dương giao hòa.”
Huyết Tiên đã hiểu, tựa như bầy chuột nhắt này sinh sản, kết thân động phòng thì ra là muốn làm chuyện sinh sản.
Nàng qua lại tự nhiên trong phủ Tướng quân, du đãng rất nhiều năm như người gõ mõ cầm canh, đương nhiên cũng từng thấy chuyện nam nữ.
Lần đầu tiên là tình cờ nhìn thấy trong nhị phòng của phủ Tướng quân, cũng chính là em trai của Chu Chấn.
Chu nhị gia và phu nhân ở trên giường điên loan đảo phượng, không hề hay biết một con thụ tinh ngàn năm đang đứng bên giường xem hăng say.
Biểu cảm vừa sung sướng vừa đau đớn trên gương mặt khiến Huyết Tiên hết sức tò mò. Nàng trực tiếp nhảy lên giường, gương mặt nhỏ nhắn trắng muốt cách mặt của Chu nhị gia chỉ bằng một đầu ngón tay.
Chu nhị gia hô hấp nặng nhọc, trên trán chảy mồ hôi, Huyết Tiên còn vươn tay lau giúp hắn. Chu nhị gia chỉ cảm thấy trán chợt lạnh, còn tưởng là tóc quét lên mặt.
May mà Chu nhị gia không nhìn thấy mặt Huyết Tiên, không thì nhất định sẽ bị hoảng sợ đến mức để lại di chứng.