Kết hợp với phương hướng mà họ đi đến, những người này chắc hẳn chính là người được Lý Thái phó phái ra đuổi theo tiểu thư đích nữ của Lý gia.
Ra kinh thành chỉ có hai quan đạo nam và bắc, nếu họ đi về hướng này thì nhất định là đã chiếm được manh mối nào đó, hoặc cả hai hướng đều phái người đi tìm.
Độn Địa Hổ thấp thỏm hỏi “Đại nhân đang muốn…?”
Lý gia khiến Chu gia mất thể diện lớn như thế, không đến mức kết thù, nhưng xích mích thì vẫn để lại, cho dù hiện tại Lý Tiêu Thục đổi ý, hôn sự này cũng không thể cứu vãn được nữa.
Nhưng Huyết Tiên vẫn không muốn nàng ta bị Lý gia tìm về.
Nếu đã chạy thì hãy chạy cho thật xa, cả đời này đừng bị tìm thấy mới được.
Huyết Tiên không trả lời, một nhánh cây thò ra từ dưới váy, cuốn theo Độn Địa Hổ đứng bằng hai chân trên mặt đất, tiếp tục cất bước tiến về phía trước.
Độn Địa Hổ cảm thấy mình chỉ là vật bài trí, thụ tinh này muốn cầm thì cầm, muốn đặt thì đặt.
Bảy tám thị vệ của Lý gia vây quanh đống lửa ăn lương khô. Trước khi ra kinh thành họ đã mua một ít bánh rán, đủ để đêm nay no bụng, ngày mai chắc hẳn có thể tìm thấy người.
“Huynh nói xem đi hết quan đạo này, chúng ta đi đâu mà tìm đây?” Một thị vệ cắn bánh bao, bất mãn nói “Tiểu thư cũng thật hồ đồ, gã chân mềm kia có điểm nào sánh bằng Chu Thiếu tướng quân chứ ”
“Chuyện của chủ nhân không phải chuyện mà chúng ta có thể bàn luận. Đệ bớt nói mấy câu đi.”
Nam tử ngồi chính giữa có vẻ là thủ lĩnh thị vệ, dùng cành cây cời lửa, nói “Tiểu thư cành vàng lá ngọc, chưa từng chịu khổ bao giờ, cũng không biết cải trang giả dạng, cho dù cẩn thận đến mấy cũng sẽ để lộ dấu vết. Chúng ta hỏi thăm ven đường cẩn thận một chút, chắc chắn sẽ tìm được manh mối thôi.”
Đích nữ nhà Thái phó từ nhỏ đã được Thái phó nâng niu trong lòng bàn tay, chân chính là hòn ngọc quý trên tay.
Mấy ngày còn không sao, nhưng lâu ngày chắc chắn sẽ không chịu nổi cuộc sống kham khổ, trốn đông trốn tây.
Bọn thị vệ đang trò chuyện thì nghe thấy tiếng bước chân từ xa đến gần.
Người này hai chân thay đổi rất nhanh, chắc hẳn biết chút võ nghệ.
Ỷ bên mình đông người, bọn thị vệ to gan nhìn vào lối đi, mượn ánh lửa, dần dần hiện ra một bóng người bước đi thật nhanh.
Đêm hôm khuya khoắt, người này đội chiếc mũ gắn lụa trắng, không thấy rõ gương mặt, nhưng dáng người yểu điệu, có thể thấy được là một nữ tử.
Một nữ tử dám đêm hôm khuya khoắt đi lại trên quan đạo một mình, chắc chắn là có chút bản lĩnh.
Nàng kia bước đi thần tốc, nháy mắt đã cách họ chỉ có mấy bước chân, lúc này mọi người mới thấy rõ dường như bên hông nữ tử cắm một cành cây, trước cành cây là hình tròn, bên trong trói một con chuột đất mũm mĩm lông mượt mà.
Chuột đất đong đưa theo bước chân nữ tử, không biết còn sống hay đã chết.
Nữ tử tiến về phía họ.
Ở bên ngoài không thể khinh suất, theo bản năng, bọn thị vệ đặt tay lên chuôi kiếm đeo bên hông.
“Các ngươi là người của nhà Lý Thái phó?”
Tới khi cách họ còn một bước chân, nữ tử dừng bước, hỏi họ.
Giọng nữ tử lạnh nhạt trong trẻo, xuyên qua mũ rèm truyền tới.
Thủ lĩnh thị vệ đứng dậy, tay phải vẫn đặt trên chuôi kiếm, trả lời “Đúng vậy. Xin hỏi cô nương là ai?”
Hắn vừa dứt lời, bỗng ngửi thấy một mùi hương lạ lùng. Mọi người hít mũi theo bản năng, mùi hương ấy như có sinh mệnh, chui vào lỗ mũi của họ.
Xoang mũi thoáng chốc tê dại, ngay cả đầu óc cũng trở nên rối bời, thân thể mềm nhũn, bảy tám tráng hán mất ý thức trong chớp mắt.