Dù sao trồng cây cũng không sống nổi, dứt khoát bỏ luôn.
Biên cảnh không phải bị vạch một đường thẳng có thể thấy bằng mắt thường, cũng không phải bị chém một nhát ngay chính giữa, hai quốc gia cách nhau một vách núi.
Nơi biên giới chỉ dựng một tấm bia, cách xa một chút thì không thể nói rõ là bên mình hay bên người ta.
Hắn ở biên quan sinh sống nhiều năm, chịu không ít khổ cực, giao phong với nước láng giềng vô số lần, còn đánh hai trận chiến thắng lợi xinh đẹp, hoàn toàn có thể dựa vào những công lao này mà hồi kinh trong vinh quang.
Trong lứa võ tướng tiểu bối, không ai có thể hơn hắn.
Chu Chấn còn hỏi hắn, sang năm có muốn hồi kinh hay không?
Chu Vân Nghiên ngẫm nghĩ, vẫn quyết định ở lại đó thêm năm năm nữa.
Hôn sự giữa nhà Thái phó và phủ Tướng quân không thể tránh khỏi bị hủy bỏ. Khi biết chuyện này, lão thái quân không khỏi cảm thấy cháu trai nhà mình thật khổ.
Chẳng những ở bên ngoài quanh năm, một nhi lang lớn chừng này tuổi rồi mà mỗi ngày cứ chém tới giết lui, trong phòng ngay cả một người đau lòng cho hắn cũng không có.
Thân là nam nhân, quần áo, giày dép đều phải tự mình lo liệu, lão thái quân càng nghĩ càng cảm thấy cháu trai nhà mình đáng thương.
“Hay là, cho Vân Nghiên dẫn theo hai nha đầu đi cùng.” Lão thái quân đề nghị. Mặc dù Chu gia không thịnh hành nạp thị thiếp thông phòng, nhưng phái hai thị nữ xinh đẹp đi hầu hạ cuộc sống hằng ngày của hắn vẫn được.
Vừa lúc Chu Chấn đến nói với lão thái quân chuyện trả bát tự, nghe lời ấy thì lập tức phản bác “Trong quân doanh sao có thể có nữ quyến? Mẫu thân chớ nên nói lời này nữa.”
Lão thái quân “… Chẳng lẽ con nhẫn tâm bắt Vân Nghiên cô đơn một mình chịu vất vả ở nơi khổ hàn đó hay sao? Ngay cả người làm giày dép cho nó cũng không có? Chẳng phải còn có tòa nhà ngoài quân doanh hay sao? An bài ở đó chẳng phải là xong à?”
Tuổi tác của Chu Vân Nghiên trong số các nhi lang chưa lập gia đình ở kinh thành xem như đã lớn. Bình thường mười bốn, mười lăm tuổi đã đến tuổi thành thân.
Mấy năm nay hắn ở bên ngoài, bị chậm trễ hết sức.
Lớn chừng này tuổi rồi mà còn chưa được nếm mùi làm nam nhân. Ngay cả con trai út của nhị phòng cũng sắp thành hôn rồi kia kìa
Chu Chấn lơ đễnh nói “Vân Nghiên không cố chấp với nhi nữ tình trường, cũng chỉ chờ thêm một hai năm nữa thôi mà.”
Lão thái quân cảm thấy mình không thể trò chuyện với con trai mình được nữa, bà phải mau chóng tìm một người vợ khác cho Vân Nghiên mới được.
Lần này không thể chỉ nhìn gia thế, phải hỏi thăm kỹ càng nhân phẩm của nữ lang.
Nghĩ đến đây, lão thái quân không khỏi thở dài. Cháu trai của bà tốt cỡ này, sao nhân duyên lại nhấp nhô như vậy.
Trước khi rời đi, Chu Vân Nghiên nói lời chào từ biệt với lão thái quân. Lão thái quân hai mắt đẫm lệ nhìn cháu trai lớn của mình, nói “Nếu Vân Nghiên gặp được người vừa ý, muốn cưới hay nạp đều tùy cháu, chỉ cần gửi lá thư về nhà là được, cũng khiến tổ mẫu vui vẻ một chút.”
Chu Vân Nghiên trịnh trọng hành lễ với tổ mẫu, nói “Lần này cháu trai rời đi còn phải mấy năm nữa mới trở về, không thể tẫn hiếu trước mặt tổ mẫu, muôn phần tiếc nuối. Chờ Vân Nghiên hồi kinh, lúc đó lại làm phiền tổ mẫu chọn một nữ tử hiền lương thay Vân Nghiên.”
Lão thái quân “…”
Cháu trai của bà hoàn toàn không muốn tìm, cứ phải chờ hồi kinh rồi mới tính
“Mau đi đi, mặt trời sắp xuống núi rồi ”
Lão thái quân xua tay, cháu đừng nói nữa, mau lên đường đi.
Tướng quân phu nhân, cũng chính là mẫu thân của Chu Vân Nghiên chỉ sinh một đứa con trai là Chu Vân Nghiên, sau này liên tục sinh hai đứa con gái.