⬅ Trước Tiếp ➡
Chiều hôm đó Triệu Thừa tướng đã gửi hồi âm cho ông ta, nói ngắn gọn sáng tỏ rằng chuyện này mà xé to ra thì thanh danh của nữ nhi ngươi sẽ bị ảnh hưởng, chúng ta đều nuốt chuyện này vào bụng, nếu ngày nào đó hai đứa trở về, ta sẽ cho Triệu Ý cưới Lý Tiêu Thục nhà ngươi.
Nói tóm lại, Triệu Thừa tướng không sợ mất mặt, một đứa con thứ không đáng nhắc tới mà cưới được đích nữ nhà Thái phó, nhìn kiểu gì cũng thấy nhà họ lời to.
Nghĩ đến đây, trái tim Thái phó lại quặn đaụ Nữ nhi được ông ta nuôi dưỡng thiên kim ngọc quý, sao lại cam tâm gả cho một đứa thứ tử không được việc gì?
Nhưng chuyện hôn nhân với phủ Tướng quân chung quy vẫn thất bại.
Một đương sự khác trong chính sảnh, Chu Vân Nghiên thẳng lưng ngồi trên ghế.
Chu Vân Nghiên ở bên ngoài quanh năm, từ mười tuổi đã đi theo Chu Chấn chinh chiến trên lưng ngựa, cơ bắp mạnh mẽ giấu dưới lớp trường bào, trên ngón tay và hổ khẩu toàn là lớp sừng dày, động tác cử chỉ tự mang theo khí thế uy nghiêm, nhưng lại không hề thô tục.
Hồi nhỏ hắn đã từng làm thư đồng cho Hoàng tử, ở bên ngoài lúc nhàn rỗi cũng sẽ đọc sách nhiều một chút.
Chu Chấn cũng không muốn con trai mình trở thành một tên mãng phu chỉ biết đánh nhau, do đó thường xuyên đốc thúc hắn phải đọc nhiều loại sách. Mặc dù sau này không cần làm quan văn, cũng phải biết người nào đang nói quỷ thoại phương nào.
Có lẽ nhờ vào công lao của từng trang sách, lúc không động võ, Chu Vân Nghiên thoạt nhìn khí chất trầm ổn, khuôn mặt còn tuấn dật.
Nhưng bên cằm lại có mấy vết sẹo rất nhỏ, không thể coi là hủy dung, nhưng cũng chênh lệch rất xa với hình tượng công tử như ngọc trong lòng các nữ lang.
Cho dù nho nhã đến mấy cũng sẽ không bị người khác nhận nhầm là người đọc sách.
Chu Vân Nghiên đứng dậy, ôm quyền làm lễ võ tướng với Lý Thái phó, nói rằng “Vậy thì hôn sự này, cứ thế hủy bỏ đi.”
Hắn tự biết mình đã không còn nhỏ tuổi, hơn nữa lúc ở biên quan hắn là Tướng quân trấn thủ, cũng coi như nửa quan phụ mẫu, cho nên không có nhàn tâm lo chuyện cưới hỏi.
Biên quan địa vực rộng lớn, tri huyện vốn được phái đến đó chỉ có bát phẩm, nhưng vì có trú binh, đồng thời hoàn cảnh quá mức hiểm nghèo, cho nên không ai muốn tới vùng đất ăn không đủ no này. Phàm là đến biên quan đều được thăng thêm một phẩm, là thất phẩm tri huyện.
Tri huyện biên quan hiện nay họ Thủ, gia đình không có bối cảnh gì, vất vả lắm mới thi đậu tiến sĩ, để lại cho y toàn những việc khổ sai.
Suy xét lợi và hại một chút, Thủ Tri huyện khẽ cắn môi, sau đó dẫn mẹ và vợ đến vùng biên giới đất vàng đầy trời này. Thủ Tri huyện nghĩ, ít ra cũng được thăng thêm một phẩm, đáng giá
Ở biên quan hứng cát vàng hai năm, Thủ Tri huyện vốn dĩ diện mạo thanh tú nay đã hoàn toàn biến thành dân bản xứ, vừa đen vừa gầy
Xoay quanh việc làm thế nào để cải thiện môi trường sinh tồn nơi biên quan, Thủ Tri huyện thật sự lo lắng đến trọc đầụ Sau khi quen biết với Chu Vân Nghiên, y thường xuyên đến chỗ Chu Vân Nghiên kể khổ.
Chỗ họ vốn đã nghèo, không có nhân tài nào chịu đến đây, đám học sinh có chí hướng thà ru rú trong Hàn Lâm Viện ngâm thơ viết câu đối, lãng phí thời gian chứ không muốn tới vùng đất khổ hàn này tạo phúc cho dân chúng.
Ở biên quan lâu ngày, Chu Vân Nghiên cũng cực kỳ để bụng tới chuyện biên cương. Lần này hắn trở về, đính hôn chỉ là chuyện nhỏ, hắn còn phải báo cáo công tác với Hoàng thượng, xem thử có thể kiếm chút lợi ích nào cho biên quan hay không.
Thực ra chuyện không ai coi trọng biên quan cũng là điều dễ hiểu, chung quy kẻ thù nước láng giềng như hổ rình mồi, ba ngày hai bữa lại đến biên giới đòi tiền. Trồng lương thực, nuôi súc vật, chỉ sợ sẽ làm áo gả thay kẻ khác.
⬅ Trước Tiếp ➡