⬅ Trước Tiếp ➡
Trong nhà quan viên nhất phẩm cho dù không thê thiếp thành bầy thì cũng có hai ba thông phòng, thế nhưng hậu viện của Chu Chấn lại không có bất cứ một người ăn không ngồi rồi nào.
Nữ nhân nhiều, hậu viện nhất định sẽ chướng khí mù mịt, đụng chạm ghen tỵ xưa nay dễ gây họa. Hơn nữa ông ta rời đi quanh năm, vốn dĩ đã rất hiếm khi ở nhà, cần nhiều nữ nhân như thế làm gì?
Nhân khẩu của phủ Tướng quân vốn đã ít, họ là đại phòng, còn có hai nhà nhị đệ, tam đệ, cả nhà huynh hữu đệ cung, ba huynh đệ đều không thèm muốn sắc đẹp, nhà ai nấy đều sạch bong kin kít.
Đại phòng cũng chỉ có một mình Chu Vân Nghiên là dòng độc đinh, lão thái quân chỉ hận không thể bắt hắn mau chóng đẻ hai đứa con.
Khi Độn Địa Hổ hỏi thăm tin tức xong, trở về bẩm báo với Huyết Tiên, Chu Vân Nghiên đã sớm khởi hành được một ngày một đêm.
Chẳng trách hơn một trăm gian phòng mà không có chỗ nào truyền ra mùi nồng đậm của Chu Vân Nghiên.
Nghe Độn Địa Hổ bẩm báo xong, tay trái Huyết Tiên chống cằm, con ngươi đen nhánh nhìn về phương xa, nói “Hôm qua chàng ấy đã lên đường rồi à?”
Độn Địa Hổ hít mũi, trả lời “Đúng vậy, chí ít cũng đã gần mười hai canh giờ, không biết đi được bao nhiêu dặm đường rồi.”
Ngựa báu của Chu Thiếu tướng quân chạy nhanh như gió, dù không đến mức ngày đi ngàn dặm, nhưng cũng chẳng kém hơn là bao.
Huyết Tiên vươn ngón trỏ thon dài, nhẹ nhàng vuốt ve đóa hoa nở trên đầu cành, sâu bên trong cánh hoa đỏ au là nhụy hoa vàng nhạt và hồng nhạt trộn lẫn.
Độn Địa Hổ cho rằng chuyện này tạm thời kết thúc tại đây, nào ngờ câu nói kế tiếp của Huyết Tiên lại suýt nữa khiến hắn trượt chân, ngã vào đường hầm lắt léo.
Huyết Tiên bâng quơ nói “Vậy thì ta đi tìm chàng ấy là được.”
Nàng đã không phải là tinh hồn trong suốt trong hình dạng đứa bé nữa mà đã tu thành hình người có thể thấy bằng mắt thường, nàng cũng có thể đi theo đến nơi gọi là biên quan kia.
Nàng sống trong sân vườn này quá lâu, thế giới bên ngoài bức tường này, chỉ có rễ cây của nàng từng đi qua, còn đối với nàng thì hoàn toàn xa lạ.
Trong lòng Huyết Tiên, nàng và Chu Vân Nghiên chính là thanh mai trúc mã theo lời kể trong hí kịch kia, vậy thì đương nhiên cũng nên tình chàng ý thiếp.
“Chàng ấy muốn kết thân, vậy thì ta sẽ thỏa mãn ước nguyện của chàng ấy, kết thân với chàng ấy là được.” Huyết Tiên lẩm bẩm, giọng điệu cứ như thỏa mãn thỉnh cầu của đứa trẻ, còn kèm theo một chút yêu chiềụ
Độn Địa Hổ chớp con mắt tròn vo như đậu đen. Hắn suy nghĩ bằng cái đầu đã sống mấy trăm năm mà vẫn không hiểu thụ tinh này và Chu Thiếu tướng quân, cùng lắm chỉ có duyên phận là cây cổ thụ trong nhà và tiểu chủ tử mà thôi, làm sao đáng để thụ tinh này vượt qua ngàn dặm đi tìm hắn kết thân chứ?
Nếu tính từ khi có tinh hồn, Huyết Tiên đã sống không biết bao nhiêu tuổi, cho dù trong đó đa số thời gian nàng đều ngủ bên trong thân cây to lớn.
Nàng không có khái niệm gì về tuổi tác, cho nên không bận tâm rốt cuộc mình lớn hơn Chu Thiếu tướng quân bao nhiêu lần luân hồi.
Độn Địa Hổ vỗ móng vuốt, chần chờ nói “Tiểu nhân có một câu không biết có nên nói hay không.”
Huyết Tiên lia mắt nhìn hắn “Sao ta biết ngươi có nên nói hay không.”
Tên chuột nhắt này cũng thật thú vị, sao nàng biết hắn ta muốn nói gì.
Độn Địa Hổ run chòm râu, vẫn nói “… Đại nhân vừa biến thành người trưởng thành, lúc này thật sự không nên rời khỏi bản thể đâụ”
Đầu tiên không bàn đến chuyện chút tình cảm ấy có đáng để thụ tinh này ra biên cảnh một chuyến hay không, nàng mới từ bé gái tu thành hình người, lẽ ra nên ở bên cạnh cây sen đất bảy bảy bốn chín ngày thì mới có thể khiến tinh hồn được củng cố bên trong thân thể này.
⬅ Trước Tiếp ➡