Trọng điểm của anh chính là những lời cuối đúng không! Hạ Sơ thật sự đói bụng, cô cầm đĩa đi lựa chọn bữa sáng mình thích.
Mỗi bữa cô ăn không nhiều lắm, trong đĩa chỉ có một phần ba đồ ăn, cô đứng dậy đi lấy nước cam lạnh.
Hai bên người bỗng xuất hiện hai cánh tay, giam cầm cô tại chỗ, không cần quay đầu cũng biết là ai.
Tiêu Lãnh Đình rõ ràng muốn lấy sữa bò nóng, nhưng lại nhất quyết phải luồn qua người cô, Hạ Sơ chỉ đành đợi anh lấy xong.
“Uống nóng cho ấm bụng.” Ai ngờ người nọ lấy xong liền lấy đi ly nước cam lạnh trên tay cô.
Hạ Sơ tức muốn hộc máu đi đến bên bàn, “Tôi cứ thích uống lạnh đấy, ai cần anh lo?”
“Thứ nhất, dạ dày em không tốt, thứ hai, dì cả của em tới, không thể uống lạnh.”Tiêu Lãnh Đình nghiêm trang nói.
Vừa rồi cô chỉ bịa ra một cái cớ mà thôi, cô mới không có dì cả, chỉ vì lấy cớ để qua loa lấy lệ với Tiêu Lãnh Đình mà thôi.
“Em chột dạ, thật ra dì cả của em căn bản không tới đúng không? Cô gái này, em lại muốn lừa tôi.” Tiêu Lãnh Đình dùng một câu vạch trần lời nói của cô.
“Đương nhiên là tới, cái này có gì mà phải lừa anh, vừa rồi tôi cảm thấy có hơi khát nước mà thôi.” Hạ Sơ vịt chết còn cứng mỏ.
“Tới hay không tôi đều muốn em, đừng tưởng có thể lấy cái này làm bia đỡ.” Câu này của Tiêu Lãnh Đình liền đập tan tất cả hy vọng của cô.
......
2: Muốn ăn vạ mãi trong lòng tôi à?
Hạ Sơ nhìn dấu son môi của mình dính vào áo sơ mi trắng trước ngực của anh, vừa nhìn liền thấy rất ái muội.
Đương nhiên Tiêu Lãnh Đình cũng cảm nhận được, chẳng qua theo anh thì nó trông rất đẹp, bởi vì màu sắc này là do Hạ Sơ để lại.
“Mau ăn đi, nếu không lúc làm sẽ không có sức.”
Hạ Sơ trừng anh, người này nói chuyện nhất định phải thẳng thắn vậy sao!
Cô cắn một miếng bánh mì nướng thật lớn, miệng phồng lên như một con hamster, có lẽ cô đang coi miếng bánh mì thành Tiêu Lãnh Đình mà cắn.
“Ăn miếng to như vậy, cũng không sợ bị nghẹn chết hả.” Tiêu Lãnh Đình đưa sữa bò nóng qua cho Hạ Sơ vất vả lắm mới nuốt xong miếng bánh mì.
Hạ Sơ cảm thấy nghẹn, nhanh chóng uống một ngụm sữa ấm, nhưng uống vào miệng cô mới cảm thấy sữa nóng, hơn nữa còn rất nóng.
“Hít...” Cô cảm thấy đầu lưỡi của mình sắp bị bỏng đến phồng rộp, mà từ trước đến nay cô cực kỳ để ý đến cách hành xử của mình.
Cho dù bị bỏng cũng không kêu to, chỉ đau khổ chịu đựng, nhưng vào lúc này Tiêu Lãnh Đình đột nhiên ngậm một ngụm nước cam lạnh.
Trực tiếp nâng cằm cô lên, truyền nước cam lạnh vào miệng cô, nước cam lạnh băng trong miệng anh đã trở nên ấm áp.
Nhiệt độ vừa vặn giảm bớt cơn nóng trong miệng cô, đây là nơi công cộng, cho dù không quá nhiều người.
Nhưng thỉnh thoảng cũng có một hai người dùng cơm, Hạ Sơ căn bản không quen thân mật với đàn ông ở nơi công cộng như vậy.
Cô theo bản năng muốn đẩy anh ra, một tia nước cam rớt xuống bên miệng hai người, nếu tràn ra nữa thì sẽ càng chật vật.
Cô cau mày đợi anh bón cho mình uống xong ngụm nước này, lúc này Tiêu Lãnh Đình mới chậm rãi tách ra, “Còn bỏng không?”
Nhìn thấy ngoài miệng anh in một vòng son môi của mình, cô tức khắc không nhịn được cười một tiếng, nụ cười này khiến Tiêu Lãnh Đình lóa mắt.
Lần cuối cùng nhìn thấy cô cười như thế cũng đã là nhiều năm trước, thật ra đêm ở lâu đài cổ nhà họ Hạ không phải lần đầu tiên anh và Hạ Sơ gặp mặt.
Nhưng hẳn là Hạ Sơ đã sớm quên mất lần đầu tiên gặp mặt của hai người, với anh mà nói, ký ức vẫn còn rất mới mẻ.
Nếu không đêm đó, lấy thân phận của anh làm sao có thể đến tham dự sinh nhật của một cô nhóc được? 18 tuổi là một năm quan trọng đối với mỗi người.
Kể từ ngày đó cô sẽ thực sự trưởng thành, Tiêu Lãnh Đình thật sự muốn tới chúc mừng, thậm chí còn tặng một món quà cực kỳ lớn.
Đương nhiên chuyện xảy ra lúc sau, Hạ Sơ nào còn có tâm trạng đi bóc quà nữa.
Đêm đó khi thấy hơn trăm phóng viên xuất hiện, anh liền thấy kỳ lạ, có phóng viên xuất hiện trong dịp này không hề lạ, nhưng số lượng nhiều như thế, hơn nữa tất cả đều không cảm thấy hứng thú đối với sinh nhật của cô.
Anh nhạy bén phát hiện có vấn đề trong đó, mới âm thầm cho người đi điều tra âm mưu bên trong.
Về phần tại sao Hạ Sơ lại gặp anh ở vườn hoa đằng sau lâu đài cổ, đó cũng không phải ngẫu nhiên, mà là tất yếu.
Lúc ấy cho dù Hạ Sơ không trốn, người của anh cũng lập tức đuổi tới cứu cô, chẳng qua khi đó nhìn thấy con nhỏ trắng ngã vào lòng mình.
Trong lòng anh đột nhiên nảy sinh một loại dục vọng, nếu người nọ không biết quý trọng cô, vậy thì sau này anh sẽ bảo vệ cô thật tốt.
Cô buộc phải trở thành người của anh, sau lúc mây mưa, anh giúp cô xử lý mọi chuyện, sắp xếp cô ở trong biệt thự.
Nhưng không ngờ cô nhóc này lại lừa anh chạy trốn không dấu vết, lần chạy trốn này liền kéo dài ba năm.
….
1: Xem ra em rất thích tôi ôm em
Hạ Sơ nhìn thấy ánh mắt Tiêu Lãnh Đình trống rỗng, giống như đang suy nghĩ điều gì đó, thế mà anh cũng có lúc thất thần.
Tiêu Lãnh Đình thu hồi tầm mắt khỏi mặt cô, tất cả đều đã đi qua, ban đầu anh muốn bảo vệ cô cho tốt, đến bây giờ anh thật sự có tình cảm với cô.
Dần dần anh càng ngày càng muốn nhiều hơn từ cô, không chỉ muốn chiếm hữu cơ thể cô, mà còn muốn trái tim của cô.
Mặc dù đây là một quá trình rất dài, nhưng ba năm còn chờ được, anh còn sợ phải chờ đợi nữa sao?
Hạ Sơ giơ tay quơ quơ trước mặt anh, người này thật kỳ quái, khi thì bá đạo, khi dịu dàng, đôi khi lại ngốc nghếch.
“Còn bỏng không?” Tiêu Lãnh Đình bắt lấy tay cô hỏi.
Vốn tưởng rằng đề tài này đều đã trôi qua, không ngờ anh vẫn còn quan tâm cô có bị bỏng hay không, nghĩ đến phương thức chữa bỏng anh vừa làm cho mình.
Khuôn mặt nhỏ của Hạ Sơ đỏ lên, “Không, không bỏng, thật ra anh chỉ cần đưa nước cho tôi là được.”
“Không phải dì cả của em tới sao, tôi nghe nói thời gian hành kinh phụ nữ không thể đụng vào nước lạnh, không thể uống đồ uống lạnh, cũng không thể ăn cay.” Khi Tiêu Lãnh Đình đứng đắn, bạn sẽ không bao giờ ngờ được.
Ví dụ như hiện tại biểu tình đứng đắn của anh khiến Hạ Sơ sinh ra một loại ảo giác, hai người không phải đang bàn luận về vấn đề ‘dì cả’, mà đang bàn bạc hạng mục vài tỉ.
“Khụ khụ, sao anh biết?” Vốn tưởng rằng đàn ông sẽ có chút kiêng kị với đề tài này, không ngờ anh lại có thể nghiêm túc nói chuyện như thế.