“Trưởng thành, tự nhiên một vài thứ sẽ thay đổi.” Khóe miệng Hạ Sơ hiện lên nụ cười mỉa mai, cô còn muốn cảm ơn những người đó đã dạy cô trưởng thành trong một đêm.
Hạ Sơ như vậy giống như một bông hoa hồng có gai, tuy bề ngoài diễm lệ, nhưng thực tế lại không cho bất cứ ai tiếp cận.
Trong mắt cô cũng không hề có độ ấm, Tiêu Lãnh Đình nghĩ đến tư thế ngủ của cô ở biệt thự, cùng với dáng vẻ thỉnh thoảng tức giận của cô.
Chắc hẳn đó mới là Hạ Sơ chân chính, hiện giờ toàn thân cô đều được giấu sau lớp mặt nạ, Tiêu Lãnh Đình cảm thấy may mắn khi chỉ có riêng anh có thể nhìn thấy cô một cách chân thật.
....
2: Ông chồng quốc dân có chủ
Anh nhẹ nhàng xoay người cô lại, ngón tay thân mật xoa xoa vết son bị tràn ra viền môi, thật ra cũng không nhiều, không ảnh hưởng đến hình tượng.
Chẳng qua anh là người theo đuổi sự hoàn mỹ, không chấp nhận bất cứ tì vết nào, “Ở trước mặt bất cứ ai em đều có thể ngụy trang, nhưng ở trước mặt tôi em chỉ cần làm chính mình là được.”
Hành động anh lau son môi cho cô, ở trong mắt mọi người đều là một bức tranh đẹp, hai người này thật sự không phải đang chụp poster chứ?
Hạ Sơ đối diện với ánh mắt cưng chiều của anh, trong nháy mắt cô thiếu chút nữa đắm chìm, nhưng lý trí nhanh chóng trở lại.
Cô vội vàng đẩy Tiêu Lãnh Đình ra, Tiêu Lãnh Đình lại nắm tay cô tới quầy thanh toán.
“Tôi tự trả.” Hạ Sơ sớm đã quen tự lập, cũng không có thói quen để đàn ông trả tiền, khi hai tấm thẻ đen đồng thời xuất hiện, nhân viên thu ngân nhất thời sững sờ.
Cô gái này đúng là thâm tàng bất lộ, người có thẻ đen địa vị đều sẽ không thấp, là lúc trước bọn họ quá để ý vẻ bề ngoài.
Tiêu Lãnh Đình duỗi tay đẩy tay cô về, “Quẹt thẻ của tôi.”
“Vâng.” Nhân viên thu ngân nhanh chóng quẹt thẻ của Tiêu Lãnh Đình, Tiêu Lãnh Đình trực tiếp nắm tay Hạ Sơ rời đi.
Nhìn bóng lưng xứng đôi của hai người, mọi người lại được dịp tán thưởng trong lòng, aizz, ông chồng quốc dân cũng có chủ!
Hạ Sơ sau khi thay quần áo cũng thoải mái hơn được một chút, dù sao đây mới là trang phục hàng ngày của cô, ngày thường ở trường học ăn mặc thành như vậy là để tránh sự chú ý.
Hiện giờ cô chưa định quay lại nhà họ Hạ, nếu muốn xuất hiện, nhất định cô sẽ xuất hiện ở một dịp đặc biệt.
Ví dụ như tiệc đính hôn của Nam Nhược Thu và Thịnh Chính Tu, đến lúc đó mọi người đều có mặt, nhất định sẽ rất thú vị.
Lúc ấy hẳn là công ty của cô cũng có thể bắt đầu kinh doanh, tất cả đều đi vào quỹ đạo, cô có thể chậm rãi chơi với bọn họ.
Đợi khi đến nơi, Hạ Sơ sống chết không chịu xuống xe, đây là một khách sạn bảy sao ven biển.
Chuyện không xảy ra đêm qua vẫn phải xảy ra sao? Thấy Hạ Sơ không xuống xe, Tiêu Lãnh Đình trực tiếp kéo cửa xe ghế phụ ra.
Duỗi tay bế cô lên, “Tiêu Lãnh Đình, tôi có chân, tôi có thể tự đi!”
“Tôi đã cho em cơ hội.” Tiêu Lãnh Đình không thèm để ý dùng chân đá lên cửa xe, nếu động tác thô bạo này bị người khác nhìn thấy, nhất định sẽ nói anh phí phạm của trời.
Nhưng mà xe kiểu vậy gara nhà người ta có đủ loại, nếu phụ nữ thích quần áo, thì thứ đàn ông thích chính là xe.
Hạ Sơ giãy dụa không có kết quả, dù sao đây chính là khách sạn bảy sao, cô cũng ngượng ngùng kêu gào giống người đàn bà đanh đá.
Điều duy nhất có thể làm chính là vùi mặt vào lòng anh, như vậy người khác sẽ không biết cô là ai.
Trong khi cô đang tìm cơ hội chạy trốn, nhân viên giữ cửa của khách sạn bảy sao nhìn thấy Tiêu Lãnh Đình dẫn một cô gái thẹn thùng tiến vào.
Tất cả mọi người trợn mắt há hốc mồm, người đàn ông tồn tại như đế vương trong giới kinh doanh này cuối cùng cũng phá giới?
“Chào anh.”Mọi người cúi đầu chào đón, ai sẽ ngờ ông chủ đứng sau khách sạn bảy sao này lại là Tiêu Lãnh Đình.
Hạ Sơ biết có quan hệ với anh, nếu bị phóng viên chụp phải sẽ không tốt, cô chỉ có thể vùi đầu sâu hơn.
Nhìn thấy cô gái nhỏ vùi đầu trong ngực mình giống con đà điểu, Tiêu Lãnh Đình đương nhiên biết cô nghĩ gì.
Nhưng anh rất hưởng thục, “Nếu Tiểu Sơ Nhi mà cọ nữa, e rằng sẽ cọ rách áo của tôi mất.”
“Rách tôi đền.” Trong lòng ngực truyền đến giọng nói rầu rĩ.
“Không phải tôi lo lắng em cọ rách, dù sao lát nữa cũng phải cởi, em cọ rách tôi cũng không cần làm gì nữa.”
“Anh... lưu manh!”
1: Muốn ăn vạ mãi trong lòng tôi à?
Tiêu Lãnh Đình khẽ cười một tiếng, “Ngẩng mặt lên một chút, hình như đằng trước có phóng viên, ngẩng lên để anh ta chụp rõ hơn một chút.”
Nhìn thấy khuôn mặt đỏ hồng của Hạ Sơ nâng lên lại vội vàng cúi xuống, “Tiêu Lãnh Đình, anh thả tôi xuống, tôi tự đi.” Giọng nói rầu rĩ của Hạ Sơ truyền đến.
“Cũng được, bây giờ thả xuống có thể cho phóng viên chụp rõ hơn, dù sao tôi luôn ăn ảnh.” Tiêu Lãnh Đình nói xong, định thả cô xuống.
Hạ Sơ lại giữ lấy vạt áo của anh, “Đợi đã, đợi lát nữa rồi thả.” Nếu hiện tại bị phóng viên chụp phải cảnh cô được Tiêu Lãnh Đình ôm tới khách sạn.
Chẳng phải đầu đề báo lớn ngày mai sẽ là khuôn mặt phóng đại của cô và dáng vẻ cười xấu xa của anh sao? Kế hoạch của cô còn chưa bắt đầu, cô không muốn để lộ bản thân đã trở về sớm như vậy.
“Rốt cuộc thả hay không thả, tôi bế đến mềm tay rồi đây này.” Tiêu Lãnh Đình cảm thấy cô thú vị, cố ý trêu đùa cô, trước mặt anh căn bản không có người.
“Lát nữa không có người anh hãy thả tôi xuống.” Hạ Sơ vùi mặt vào người anh, sợ bị chụp đến chính diện.
“Lúc không có người? Vậy chỉ có thể là trên giường, Tiểu Sơ Nhi, hóa ra em cũng chờ mong chúng ta trải qua đêm xuân, thế thì cần gì phải chạy trốn?”
Có đôi khi Hạ Sơ thật sự hoài nghi người đàn ông này là lưu manh đóng giả, những lời anh nói hoàn toàn là những thứ không nghe nổi.
Biết mình nói không bằng anh, Hạ Sơ dứt khoát ngậm miệng, không nói gì nữa.
Đi được một lúc, cảm thấy bước chân anh dừng lại, “Còn định ăn vạ trong lòng tôi nữa à?” Giọng điệu trêu chọc của người đàn ông vang lên.
Rõ ràng là anh chủ động bế cô, hiện tại lại nói giống như cô cho không ấy, Hạ Sơ trừng mắt nhìn anh một cái, nhanh chóng nhảy xuống khỏi người anh.
Nhưng bởi vì quá nóng lóng muốn đi xuống, gót giày lại tương đối mỏng, cô không đứng vững, lại nhào vào lòng Tiêu Lãnh Đình.
“Tiểu Sơ Nhi, em luyến tiếc tôi đến thế à?”
“Trượt chân.” Hạ Sơ lạnh lùng quay đầu, vốn tưởng đã bị anh đưa tới phòng, mở mắt ra liền phát hiện đây là nhà hàng buffet.
Nhìn thấy ánh mắt Hạ Sơ dịu đi một chút, giọng Tiêu Lãnh Đình truyền đến: “Em bị đau dạ dày, không thể chậm trễ ba bữa cơm trong ngày, ăn no trước đã, ăn no mới có sức làm việc.”