⬅ Trước Tiếp ➡
“Khi còn nhỏ mẹ tôi từng nói qua.” Khi nói đến từ mẹ kia, giọng điệu Tiêu Lãnh Đình trở nên lạnh lùng hơn một chút.
“À, anh lau môi trước đi.” Hạ  Sơ vốn tưởng rằng người đàn ông này vì chiếm tiện nghi của mình nên mới dùng phương thức đó mớm nước cam cho cô.
Kết quả anh lại lo lắng cô tới kinh nguyệt không thể uống đồ uống lạnh, cho nên anh dùng khoang miệng của mình làm nhiệt độ của nước cam tăng lên trước.
Nhất thời trong lòng cô có chút áy náy, thật ra cô xem nhẹ một vấn đề rất quan trọng, dù là ba năm trước hay là ba năm sau.
Lần nào Tiêu Lãnh Đình cũng rất tin tưởng cô, anh chính là đế thiếu dậm chân một cái đã khiến giới kinh doanh phải run sợ.
Theo lời của Tiếu Dương chính là, người đàn ông giàu đến chảy mỡ, thương trường giống như chiến trường, có thể sống sót trên thương trường, tuyệt đối không thể mà tiểu bạch liên*.
*Tiểu bạch liên : người ngây ngô hiền lành, không tâm cơ.
Thủ đoạn của anh thật sự thấp hơn Hạ Sơ sao ? Đương nhiên không phải, đó là bởi vì Tiêu Lãnh Đình quỷ quyệt không tin bất cứ ai trên thương trường lại chỉ tin tưởng có mình Hạ Sơ.
Chính bởi vì tin tưởng, cho nên mới hết lần này đến lần khác thua trong tay Hạ Sơ, đương nhiên Hạ Sơ căn bản không nghĩ đến điểm này, chỉ cho rằng tất cả đều là trùng hợp.
Động tác lơ đãng vừa rồi của Tiêu Lãnh Đình lại khiến lòng cô có chút cảm khái, xét đến cùng chính là ân oán ba năm trước đây của cô và Tiêu Lãnh Đình.
Bằng không cô sẽ không đến mức có thành kiến với anh như vậy, sau khi trải qua chuyện của Thịnh Chính Tu và Nam Nhược Thu, Hạ Sơ đã sớm hết hy vọng đối với tình yêu.
Cảm động trong lòng cô cũng chỉ lóe lên một chút rồi trôi đi, rất nhanh liền cúi đầu ăn đồ ăn trong đĩa của mình.
Tiêu Lãnh Đình nhận lấy khăn ăn cô đưa tới, anh vẫn luôn chú ý biểu tình của Hạ Sơ, đương nhiên phát hiện sự thay đổi trong mắt Hạ Sơ vừa rồi.
“Tôi muốn em lau cho tôi, đây là son môi em đánh.” Nếu Tiêu Lãnh Đình mà mặt dày mặt dạn lên, người bình thường thật sự không phải đối thủ của anh.
Hạ Sơ bĩu môi, nghĩ đến chuyện anh vừa làm, bỏ đi, coi như báo ân vậy.
Cô phải đứng lên, khom lưng mới có thể chạm được vào môi anh, vốn dĩ chiếc váy đen này không phải kiểu bảo thủ.
.......
2: Xem ra em rất thích tôi ôm em
Khi ngồi còn đỡ, bây giờ cúi người, khuôn ngực tròn trịa liền lộ ra trước mắt người nào đó.
Hạ Sơ còn đang nghiêm túc lau miệng cho anh, nhưng cơ thể Tiêu Lãnh Đình đã bắt đầu ngo ngoe rục rịch, cô nhìn thấy lửa dục trong mắt anh, theo ánh mắt anh nhìn thấy ngực mình.
“Lưu manh!” Trực tiếp ném khăn ăn lên mặt anh.
“Ăn cơm.” Tiêu Lãnh Đình cố gắng đè nén dục vọng của mình, chờ cho Hạ Sơ chậm rãi ăn xong.
Hạ Sơ cũng có thể cảm nhận được ánh mắt của người đàn ông đại biểu cho cái gì, cô bất giác giảm tốc độ ăn lại rất nhiều, để dành thời gian để dục vọng trong lòng anh hạ nhiệt.
Cho dù cô ăn chậm đến đâu, cũng có lúc đồ ăn trong đĩa sẽ hết.
“Ăn xong rồi?” Giọng Tiêu Lãnh Đình truyền đến, Hạ Sơ chỉ đành gật gật đầu, cho dù cô muốn kéo dài thời gian, dạ dày của cô thật sự không thể chứa được nữa.
“Ừ.”
“Đi theo tôi.” Tiêu Lãnh Đình duỗi tay nắm tay cô, Hạ Sơ nghĩ đến câu ăn no làm việc lúc trước của anh, chân liền không nhúc nhích.
“Xem ra em rất thích tôi ôm em.” Nói xong Tiêu Lãnh Đình lại khom lưng bế Hạ Sơ lên.
Dọa Hạ Sơ hoảng sợ nhanh chóng bước đi, dưới chân giống như bôi dầu, Tiêu Lãnh Đình khẽ cười một tiếng.
Sau khi đi mua quần áo và ăn sáng, vốn dĩ Hạ Sơ cũng đã dần dần hạ thấp cảnh giác, giờ phút này, khi hai người đang đi thang máy dành riêng cho khách vip đi lên tầng cao nhất, lòng cô lại nhấc lên.
Lát nữa chắc chắn anh sẽ phát hiện ‘dì cả’ của cô không tới, chẳng lẽ thật sự trốn không thoát sao?
Tầng trên cùng là khu vực tư nhân của Tiêu Lãnh Đình, không cho phép bất cứ ai tiến vào ở, nơi này được anh thiết kế rất độc đáo.
Một khu vực lớn trong đó được làm bằng kính, đến buổi tối là có thể nằm trên giường ngắm sao, căn phòng theo chủ đề như vậy chỉ có anh mới được tận hưởng
Hạ Sơ nhìn nơi này giống như một thế giới bằng thủy tinh, lối đi trong hành lang được làm bằng thủy tinh, vừa cúi đầu là có thể nhìn thấy quang cảnh sầm uất phía dưới.
Cô gần như bám vào Tiêu Lãnh Đình đi vào phòng, căn phòng được bao bọc bởi kính, loại kính này từ bên trong có thể nhìn rõ bên ngoài.
Mà bên ngoài là chất liệu không thể nhìn thấu bên trong, ngay cả phòng tắm cũng được làm bằng kính, trước kia Tiêu Lãnh Đình ở một mình cho nên cảm thấy không sao cả.
Nhưng đối với cặp tình nhân thì sẽ rất có tình thú, nhưng Hạ Sơ chỉ cảm thấy xấu hổ, vậy không phải lúc tắm rửa sẽ phải lộ ra trước mặt anh sao?
Mới tiến vào phòng, Tiêu Lãnh Đình nhịn một ngày một đêm đã không chịu được nữa, anh duỗi tay ấn Hạ Sơ lên giường.
Nụ hôn nhiệt tình ập đến dày đặc, Hạ Sơ căn bản không thể giãy dụa, cơ thể của cô bị người đàn ông giam cầm chặt chẽ.
“Anh này, đợi đợi một chút, tôi....” Cô muốn viện cớ, “Dì cả của tôi tới.”
Tiêu Lãnh Đình không muốn nghe bất cứ điều gì, nụ hôn từ cổ của cô đi xuống, Hạ Sơ không biết có phải ảo giác hay không mà bụng của cô lại đau hơn lúc trước.
“Anh này, tôi đau...”
Cũng chỉ có từ đau này đánh thức lý trí của anh, anh ngẩng đầu nhìn cô, “Nơi nào đau?” Giọng nói khàn đặc, có thể tưởng tượng được anh đã nhịn vất vả như thế nào.
“Bụng đau.” Lần này cô thật sự không nói dối, vừa rồi hình như cô có cảm giác tràn ra ngoài!
Kỳ kinh nguyệt của cô luôn tới không đúng thời gian, hơn nữa lần nào cũng sẽ bị đau bụng kinh, có khả năng lời nói bậy bạ của cô vừa rồi đã biến thành hiện thực.
“Tôi xoa cho em.” Tiêu Lãnh Đình vươn tay về phía bụng cô.
“Tôi.... Tôi cảm thấy như bị tràn ra ngoài.”
“Cái gì tràn ra ngoài?” Tiêu Lãnh Đình vẫn còn đang hứng thú, không hiểu ra sao nhìn cô.
Hạ Sơ đẩy tay anh ra đứng dậy, phát hiện khăn trải giường trắng tinh đã nở một đóa huyết hoa.
........
1: Đừng sợ, tôi sẽ không muốn em
Nhìn thấy đóa huyết hoa này trong lòng Hạ Sơ mới khẽ thở phào nhẹ nhõm một hơi, cũng may thời gian hành kinh của cô không đều, lần này xem như cứu cô một mạng, cô chỉ vào đóa huyết hoa kia.
“Thấy chưa, tôi không lừa anh mà, dì cả của tôi thật sự tới.” Khi nói lời này cô cũng không có tự tin gì, dù sao buổi sáng người nào đó đã nói anh muốn tắm máu chiến đấu.
⬅ Trước Tiếp ➡