o O o
Từ Tiêu Chỉ nơi đó trở về, Trình Như Phong ngâm nước tắm rửa trước, rồi lại bị Khuê Túc ấn ở trong bồn tắm làm tiếp.
Nàng vịn thành bồn, Khuê Túc đứng ở phía sau nàng, một tay nắm eo nàng, một tay xoa bóp nhũ phong đầy đặn của nàng, gậy thịt thô dài tiến vào hoa huyệt từ phía sau, thọc vào rút ra kịch liệt mang theo tiếng nước.
Trình Như Phong cạn lời.
Rời khỏi Tiêu Chỉ, nàng âm thầm dùng Thiên Hương Đằng khôi phục thể lực, thân thể còn có thể thừa nhận, nhưng về mặt tâm lý thì mệt mỏi không chịu nổi.
Làm một ngày hai đêm không ngừng một khắc nào, cho dù là thiên tiên thì cũng mệt nhọc đi.
Nhưng nam nhân phía sau lại không có chút mệt mỏi nào, thậm chí so với trước đó càng mãnh mẽ hơn.
Nam nhân làm chuyện này nhiều như vậy, chẳng lẽ sẽ không cảm thấy ngán sao?
Nàng chỉ có thể rầm rì xin tha. “Ta không được...…… Ai nha.…… Không cần chọc nơi đó…… A. ca ca tốt.....… Sắp bị ngươi làm chết rồi……… Cầu xin ngươi...... Buông tha ta đi….….”
Ngón tay của Khuê Túc đi xuống, tìm được nhụy hoa vân vê. Nơi đó vốn dĩ bởi vì đùa bỡn quá độ mà sưng to sung huyết, lúc này càng mẫn cảm đến không được.
Kɧoáı ©ảʍ như một dòng điện lưu nhè nhẹ vừa đau lại vừa sảng khoái truyền khắp cả người khiến cho âm thanh của nàng bất chợt tăng cao, xuân thủy như thủy triều, bên trong âʍ đa͙σ cũng kịch liệt co rút lại, xoắn chặt gậy thịt của nam nhân.
Khuê Túc chỉ cảm thấy du͙© vọиɠ dưới thân phảng phất như bị nhiệt độ này làm cho hòa tan, lại cố kìm nén xúc động bắn tinh.
Y cúi người xuống, dán ở trên lưng nàng, dọc theo cột sống của nàng hôn từ từ lên trên, một bên thỏ thẻ nói: “Sao lại không được? Nàng không phải còn có tinh lực câu dẫn công tử sao?”
Vậy cho nên y vẫn là để ý câu nói kia của Tiêu Chỉ sao?
Trình Như Phong dở khóc dở cười, xoay người hôn y: “Ta nào dám câu dẫn hắn? Bất quá là thuận tiện chọc tức hắn, ai biểu hắn coi ta là huân hương ....... “
"Vậy, cố ý kêu tên của ta, cũng là muốn chọc giận hắn sao?” Khuê Túc nghiêng đầu hôn môi nàng, âm thanh càng thêm trầm thấp.
Trình Như Phong nao nao, trong lòng vòng qua vài cái ý tưởng, nhưng cuối cùng vẫn là thành thật trả lời: “Chỉ là muốn cho ngươi bắn tinh sớm một chút. Loại chuyện này mà, bình thường làm như thế nào cũng được, nhưng bị sư phụ nhìn chằm chằm như vậy, còn ở bên cạnh nghiên cứu linh lực biến hóa...... Cũng không tránh khỏi quá biếи ŧɦái, ta không thích. Sư phụ nếu đã thức dậy, thì sớm một chút làm xong việc."
Khuê Túc có chút không vui, ở sau cổ nàng cắn một cái giống như trả thù nàng.
Trình Như Phong đau hô một tiếng, nước mắt lưng tròng nhìn về phía y: “Ca ca ngươi là chó sao? Sao lại cắn người.”
Khuê Túc không trả lời, tiếp tục cắn cổ nàng giống như một con dã thú, bóp eo nàng, ở trong tiểu huyệt của nàng gấp gáp thọc vào rút ra mấy chục cái, qυყ đầυ đâm mạnh vào tử ©υиɠ, đem một cổ nồng đậm dương tinh cuồn cuộn bắn thẳng vào.
Đồng thời Trình Như Phong được đưa lên cao trào.
Sau khi bắn xong Khuê Túc cũng không rút ra, vẫn duy trì tư thế như vậy, ôm chặt nàng, cùng nhau hưởng thụ dư vị cao trào.
Một hồi lâu, mới liếʍ liếʍ vết thương trên cổ nàng do y cắn, nhỏ giọng nói: “Nàng đừng đi chọc hắn.”
Nàng đương nhiên có thể nghe ra y nói chính là ai, quay đầu cọ cọ y, khẽ cười nói: “Ngươi là đang ghen à?”
Khuê Túc không trả lời nàng, lo nói tiếp: “Đừng có tưởng rằng nàng có thể ở giữa hai huynh đệ Bạch gia chu toàn thuận lợi mọi bề, thì có thể ở trước mặt công tử chơi mấy loại tâm cơ ấy. Công tử khác với bọn họ.”
Vẻ mặt tươi cười của Trình Như Phong thoáng cái cứng đờ, không khỏi đứng đắn.
Khuê Túc vỗ về mái tóc nàng, nhẹ giọng nói: “Công tử người này, đối với tuyệt đại bộ phận người và sự việc trên đời đều không có hứng thú, cũng không để ý chút nào. Nhưng chỉ cần là công tử để ý, thì sẽ đặc biệt chấp nhất, hơn nữa theo đuổi hoàn mỹ.”
Bằng không cũng không có khả năng lấy một thân ốm yếu, tu vi chỉ đến Nguyên Anh, mà có thể đứng trên đỉnh Đan Đạo ở đại lục Vân Lan."
Nơi này là trong viện Tiêu Chỉ ở Tiên Quân phủ, bàn luận về bản thân Tiêu Chỉ, Khuê Túc cũng không dám nói quá rõ ràng.
Nhưng Trình Như Phong nghe hiểu.
Nếu nàng thành thật làm một công cụ, thì thế nào cũng không sao cả. Nhưng nếu nàng làm Tiêu Chỉ động lòng, hắn mới bắt bẻ mọi thứ.
Rốt cuộc trên đời này nào có người hoàn mỹ?
Ấn theo logic này, mới giải thích được những hành vi bệnh tâm thần gần đây của Tiêu Chỉ.
Nhưng mà ...... Hắn hy vọng nàng “Hoàn mỹ” tới độ nào?
Nếu như đến cuối cùng, nàng vẫn không thể đạt tới yêu cầu của hắn thì sao?
Không nói đến tu vi hay đan đạo, bên người nàng còn có một đám nam nhân đó.
Tiêu Chỉ bắt mạch cho nàng, chính hắn còn phải ghét bỏ mà lau tay, hôm nay nàng nằm ở trên giường hắn một hồi như vậy, cả bộ chăn đệm chắc cũng phải thay cái mới.
Vậy nàng chạm qua nhiều nam nhân như vậy làm sao bây giờ?
Còn có thể thay đổi toàn bộ thân thể sao?
Hay là muốn đem nam nhân mà nàng chạm qua.......
Trình Như Phong thở dài một hơi, không suy nghĩ tiếp nữa, lại nhịn không được lầu bầu một tiếng... rõ ràng là chính hắn nhét các ngươi cho ta.
Khuê Túc dán ở bên tai nàng, âm thanh càng nhỏ: "Lúc trước...... Không, cho dù là bây giờ, có khả năng công tử còn không có ý thức được chuyện này.… Cho nên, đừng trêu chọc công tử.”
Trình Như Phong cảm thấy Tiêu Chỉ thật sự giống như trạch nam ở trong phòng nghiên cứu khoa học ở kiếp trước của nàng, trong lĩnh vực riêng của mình thì rất giỏi nhất kỵ tuyệt trần, còn ở các phương diện khác ngược lại thì trì độn chậm chạp.
Nàng an tĩnh một hồi, xoay chuyển thân mình, nhìn thẳng vào Khuê Túc, cũng nhẹ giọng nói: “Dùng Phẫn Tâm Dục Hỏa luyện đan, công dụng đặt biệt chính là không những có thể giữ lại công hiệu vốn có của thuốc, mà còn kí©ɧ ŧɧí©ɧ du͙© vọиɠ của người. Vậy hắn vội vã muốn ta Kết Anh, là có chuyện tốt gì sao? Ai có thể bảo đảm ta thành thật làm công cụ, cuối cùng sẽ không bị diệt khẩu hả?”
Khuê Túc cũng im lặng một lúc rồi mới nói: “Công tử sẽ không cho phép nữ nhân bên người trở thành nhược điểm của mình, cho nên cho dù nàng có đủ tỉnh táo có đủ lĩnh ngộ, nhưng nếu vẫn còn lựa chọn câu dẫn hắn, Nguyên Anh vẫn còn không đủ.”
Đúng vậy, nếu thực lực của nàng không thể tự bảo vệ mình, cho dù lần này có thể ôm đùi Tiêu Chỉ sống sót, về sau cũng sẽ có thể biến thành trói buộc bị vứt bỏ bất cứ lúc nào.
Nhưng thời gian một năm, có thể Kết Anh hay không đều khó mà nói, tu vi càng cao thì càng ...……nghĩ cũng không cần nghĩ đến.
Nàng yên lặng thật lâu không nói gì.
Khuê Túc lại cúi đầu hôn nàng: “Nàng thành thật một chút. Nếu đến bước đó..... Ta sẽ nghĩ cách."
Trình Như Phong vẫn như cũ không nói nữa, chỉ ôm Khuê Túc, dán lên cùng hắn môi lưỡi dây dưa.
Khuê Túc có lẽ là sợ Tiêu Chỉ ghen xử lý những nam nhân bên cạnh nàng trước, có lẽ là muốn lưu lại nàng để chữa thương cho mình, nhưng hiện giờ...... Có thể che chở nàng, cũng chỉ có y.
Giờ khắc này, Trình Như Phong thật là vô cùng ảo não về tu vi yếu kém của mình.
hết Q6-C18.