⬅ Trước Tiếp ➡
o O o
Tiêu Chỉ ngủ đủ một ngày một đêm.
Lúc tỉnh lại, đã là canh bốn tối hôm sau. U hương trong phòng còn chưa tan đi, Trình Như Phong đang ở bậc thang trước giường hắn.
Nàng mềm như bông nằm ở trong lòng ngực Khuê Túc, đầu dựa vào vai y, nhắm hai mắt, tựa hồ đang ngủ say, nhưng hai chân mở rộng ra, nơi riêng tư dán sát vào Khuê Túc, hiển nhiên du͙© vọиɠ của nam nhân còn cắm ở trong tiểu huyệt của nàng.
Khuê Túc cũng có ý để cho nàng nghỉ ngơi, không có động tác lớn nào, ngừng ở trong tiểu huyệt của nàng, ngẫu nhiên chậm rãi đưa đẩy với biên độ nhỏ, một bên nhẹ nhàng vuốt ve lưng nàng. Dịu dàng âu yếm giống như là một đôi tình nhân thật sự.
Tiêu Chỉ không khỏi hơi bất ngờ.
Khuê Túc mà hắn biết, cao lớn uy nghiêm, tựa như một con mãnh hổ hung dữ, một bộ dáng sẵn sàng gϊếŧ người bất cứ lúc nào, ở trên giường vậy mà là loại phong cách này sao?
Hắn không quên lần trước khi ở trước giường của hắn cᏂị©Ꮒ Trình Như Phong, bộ dáng hai mắt đỏ lên điên cuồng gấp gáp căn bản dừng không được của Khuê Túc.
Bản thân Khuê Túc còn phải lấy nàng điều trị cho mình, không phải nên làm mạnh bạo hơn mới đúng sao?
Khuê Túc ở trạng thái như vậy, tự nhiên cũng rất nhanh liền chú ý tới Tiêu Chỉ đã tỉnh rồi, vội vàng muốn buông Trình Như Phong ra để hành lễ: "Công tử".
Tiêu Chỉ ngăn y lại, "Không nghĩ tới ngươi thế mà còn rất thương hương tiếc ngọc."
Khuê Túc không khỏi đỏ mặt, mặc dù y song tu cùng Trình Như Phong chính là mệnh lệnh của Tiêu Chỉ, nhưng ở trước mặt công tử thực hành mệnh lệnh lại là một chuyện, bị nói như vậy, vẫn là có chút xấu hổ.
Huống chi ..... y cũng thật sự có chút nghe không hiểu lời này của công tử rốt cuộc là có ý tứ gì.
Chỉ có thể ấp úng giải thích: “Chỉ là để cho nàng nghỉ một chút..... Làm cả ngày rồi, huống chi nàng còn nhỏ....….”
Trình Như Phong nằm ở trong lòng ngực rộng lớn của Khuê Túc, đúng thật có vẻ phá lệ nhỏ bé, giống như một tiểu hài tử, lại như là một con vật nhỏ. Ngủ rất ngon, giống như đối với y tràn ngập ỷ lại.
Nhỏ, đúng thật là còn rất nhỏ, cốt linh còn chưa đến hai mươi, đối với bọn họ mà nói, đích thực chính là một tiểu cô nương.
Tu vi cũng thấp.
Mệt ư?
Tiêu Chỉ cười lạnh, chỉ e còn lâu mới đến trình độ mệt.
Lần đầu an bài nam nhân cho nàng thải bổ, nàng cũng không ngừng làm lâu như vậy.
Huống chi nàng là bên thải bổ, các nam nhân mệt mỏi nhưng nàng không mệt đâu.
Nàng chỉ là... biết làm nũng với ai mới hữu dụng mà thôi.
Trình Như Phong vốn dĩ cũng không dám ngủ say, lúc này cũng tỉnh lại, nhìn về phía Tiêu Chỉ: “Ồ, sư phụ tỉnh rồi? Ngủ có ngon không?”
Tiêu Chỉ ngủ bao lâu, nàng liền làm bấy lâu, trên thân thể cũng không khỏi để lại các dấu vết da^ʍ mỹ, hơn nữa lúc này mới vừa tỉnh ngủ, ánh mắt mê mang, bộ dáng vừa mềm mại lại vừa nhu thuận, sự tương phản đó càng dễ dàng khơi dậy ham muốn của nam nhân.
Khuê Túc hơi thở thô nặng, gậy thịt ở trong cơ thể nàng cũng nhảy lên trướng lớn thêm một ít.
Ngay cả Tiêu Chỉ cũng cảm thấy thân thể nháy mắt có chút nóng bức. Hắn dời Khuê Túc, “Để ta nhìn xem trạng thái hiện tại của ngươi như thế nào?"
Khuê Túc liền duỗi tay qua để cho hắn bắt mạch.
“Phương hướng là đúng, nhưng...... sau khi làm xong có hơi giảm bớt một ít.”
Nói đến cùng vẫn là tu vi của Trình Như Phong quá thấp.
Nàng có thể hấp thu cũng có hạn, y cũng không thể trực tiếp trút hết vào thân thể nàng.
Đối với tình huống của y đương nhiên cải thiện cũng có hạn.
Tiêu Chỉ nhắm mắt lại, tinh tế cảm thụ được linh khí xung đột trong kinh mạch y, nói tiếp: “Tiếp tục, bắn xong so sánh một chút."
Trình Như Phong: ...
Được thôi.
Nàng cũng coi như quen rồi.
Ở Tiêu Chỉ nơi này, nàng chính là một cái đạo cụ.
Đương nhiên Khuê Túc cũng sẽ không cãi lại mệnh lệnh của Tiêu Chỉ.
Nhưng một bàn tay của y duỗi ở trước mặt Tiêu Chỉ, rất nhiều tư thế không tiện, chỉ có thể nói một tiếng đắc tội, rồi đặt Trình Như Phong lên trên giường Tiêu Chỉ, còn mình đứng ở mép giường, nắm lấy eo nàng, mạnh mẽ chạy nước rút.
Trình Như Phong theo động tác của y, bị đẩy đến bên cạnh Tiêu Chỉ, nàng không vui vẻ gì mấy, nhưng tâm thái điều chỉnh rất nhanh.
Lúc này đã tiến vào trạng thái, bắt đầu hưởng thụ kɧoáı ©ảʍ do Khuê Túc mang lại.
Nàng nâng hai chân thon dài cân xứng, vòng quanh cái eo rắn chắc của Khuê Túc, để y có thể đi vào càng sâu, mỗi một cái đều chọc đến hoa tâm.
Cảm giác tê dại sảng khoái liên tiếp dâng trào, Trình Như Phong ngẩng đầu lên, phát ra tiếng rên động tình yêu kiều.
Nhưng lại nhớ tới Tiêu Chỉ nói không được phát ra tiếng, nàng cắn chặt môi dưới của mình, tiếng rêи ɾỉ chuyển thành giọng mũi, lại càng quyến rũ khiến người nhộn nhạo.
Tiêu Chỉ không khỏi giương mắt nhìn qua.
Thân thể thiếu nữ mềm mại trắng như ngọc ở bên người hắn, đôi gò hồng đào tuyết trắng đong đưa theo động tác va chạm của nam nhân mà tạo ra sóng nhũ hoa mắt, hai quả mâm xôi nho nhỏ hồng hồng run rẩy đung đưa, như là mê hoặc người đi nếm thử một miếng.
Mà nàng đang cắn môi mình. Vốn dĩ cánh môi hồng hào diễm lệ bị cắn đến trắng bệch, có một loại cảm giác nhu nhược đáng thương.
Tiêu Chỉ ma xui quỷ khiến mà vươn tay, nhẹ nhàng sờ lên môi nàng.
Nhiệt độ cơ thể của hắn thấp hơn so với người bình thường, bất chợt cảm nhận được cảm giác lành lạnh khiến cho Trình Như Phong giật mình một cái phục hồi tinh thần, ngước mắt nhìn về phía Tiêu Chỉ.
Tiêu Chỉ cũng không biết suy nghĩ cái gì, thần sắc ngược lại so với phía trước hòa hoãn hơn.
Vì thế Trình Như Phong liền thử há mồm ngậm lấy ngón tay của hắn. Khoang miệng của nàng ấm áp, đầu lưỡi linh hoạt liếʍ vòng quanh ngón tay hắn, rồi bao lấy toàn bộ, mυ"ŧ nhẹ một cái, ánh mắt càng là giống như xuân thủy liễm diễm, liếc mắt đưa tình.
Tim của Tiêu Chỉ không biết sao lại đập mạnh một cái, không biết là bởi vì xúc cảm trên tay, hay là vì ánh mắt mất hồn của nàng.
Hắn cũng không vội vã rút tay về, chỉ hừ lạnh một tiếng, “Khuê Túc còn không thể thỏa mãn ngươi ư?”
Trình Như Phong: ………
Chẳng lẽ không phải chính hắn duỗi tay lại đây sao?
Bất quá, cũng may không giống như lần trước trực tiếp vứt nàng ra ngoài, có phải xem như là có chút tiến triển hay không?
Mà Khuê Túc trong lúc nhất thời cảm thấy mình không nên ở chỗ này. Nhưng đáy lòng lại âm thầm sinh ra vài phần khó chịu, y sao có thể không thỏa mãn nàng?
Y bắt lấy một cái chân của Trình Như Phong, gác lên đầu vai của mình, trong lúc nhất thời thật giống như lại biến thành mãnh hổ trên chiến trường, đằng đằng sát khí húc eo, mạnh bạo làm nàng, hai thân thể va chạm vào nhau phát ra âm thanh bạch bạch bạch cùng với tiếng nước òm ọp không dứt bên tai.
Động tác đâm thọc mạnh mẽ gấp gáp như vậy, rất nhanh đã khiến cho nàng đạt cao trào, trong cơn kɧoáı ©ảʍ giống như điện lưu, hoa huyệt phun ra một luồng xuân thủy, cả người xụi lơ xuống dưới.
Khuê Túc lại thả chậm tốc độ, côn ŧᏂịŧ lớn chọc đến hoa tâm của nàng, xoay tròn nghiền nát, kéo dài thời gian đạt cao trào khiến cho nàng sảng khoái không dứt như đang ở trên mây.
Trình Như Phong không có tâm tư đi câu dẫn Tiêu Chỉ nữa, duỗi tay vòng qua cổ y, nâng người lên hôn môi y.
Tư thế như vậy, cả người nàng đều hầu như phải gập lại, nhưng cơ thể mềm mại dường như có thể làm tư thế đó một cách dễ dàng, ngược lại khiến cho Khuê Túc sinh ra một cổ dục hỏa, kéo nàng thay đổi tư thế, rồi đâm mạnh vào lần nữa.
Trái lại làm Tiêu Chỉ có thể nhìn đến nơi hai người tương liên một cách rõ ràng hơn.
Trình Như Phong đã bị ch.ịch suốt một ngày một đêm, âm huyệt như là đóa hoa hoàn toàn nở rộ, nhụy hoa đã đỏ tươi, phía trên dính lấm tấm bọt trắng, đó là tϊиɧ ɖϊ©h͙ mà nam nhân bắn ra trước đó hòa cùng với xuân thủy ở trong động tác thọc ra thọc vào bị khuấy đảo thành bọt mép.
Mà cái cây côn ŧᏂịŧ thô dài nổi đầy gân xanh kia còn không biết mệt mỏi mau vào mau ra, khiến cho hoa huyệt nho nhỏ bị căng tròn thành hình dạng của chính nó.
Kɧoáı ©ảʍ một đợt rồi lại một đợt chồng chất lên nhau, Trình Như Phong phát ra tiếng nức nở khó kìm lòng nổi, nắm chặt tấm chăn dưới thân, cả ngón chân xinh xắn cũng cuộn lại.
Nếu như là lúc trước, nàng sẽ kêu ca ca tốt, ca ca giỏi quá, kêu không ngừng, hôm nay là bởi vì trước đó Tiêu Chỉ nói qua không cho phép phát ra tiếng, nàng cố gắng nhẫn nại.
Nhưng ẩn nhẫn như vậy, dường như có một sức quyến rũ khác.
Khuê Túc không khỏi cúi người xuống hôn nàng.
Trình Như Phong đáp lại cái hôn của y, môi lưỡi dây dưa, nàng đột nhiên thì thào một tiếng: “A Khuê...."
Khuê Túc cả người đều cương cứng một lát.
Sau đó thì bỗng nhiên chọc đến tử ©υиɠ của nàng xuất tinh ra.
Khi Khuê Túc bắt đầu bắn tinh, Tiêu Chỉ cũng một lần nữa đem lực chú ý đặt lên trên sự biến hóa tinh vi trong kinh mạch của y. Đợi Khuê Túc bình phục lại mới chậm rãi nói: “Ngươi ngóng trông nàng Kết Anh sớm một chút đi."
Nhưng lúc này thần trí của Khuê Túc đã hoàn toàn không ở trên thương thế của mình. Y nhìn chằm chằm Trình Như Phong, đầu óc đều là nàng vừa mới gọi tên của y.
Từ khi nào nàng đối với y......
Không, nàng có lẽ chỉ là nhất thời thất thần......
Cũng không đúng, nàng chính là cố ý.
Vì sao cố tình ở thời điểm này?
Trong lòng Khuê Túc một mảnh hỗn loạn, vừa nhấc đầu thì chú ý tới ánh mắt có chút suy nghĩ của Tiêu Chỉ, mới cưỡng bách chính mình bình tĩnh lại.
Lại cẩn thận suy nghĩ, thì không khỏi toát mồ hôi lạnh.
Ngóng trông nàng sớm chút Kết Anh?
Nếu như nàng Kết Anh thật, thì nàng với y còn không biết ai sẽ chết trước.
°°°° hết Q6-C17 °°°°
⬅ Trước Tiếp ➡