Vào Dục Tông Học Yêu Đương
Chương 19: Quà gặp mặt
⬅ Trước Tiếp ➡
o O o
Trình Như Phong vốn dĩ muốn ngủ bù một giấc, nhưng ngủ chưa được bao lâu thì có người tới mời.
Nói là Tứ công tử Tiêu Minh tới, biết Tiêu Chỉ phái người tiếp đón đồ đệ tới phủ Tiên Quân, nên muốn gặp một lần.
Trình Như Phong chỉ có thể nhanh chóng ngồi dậy rửa mặt chải đầu.
Khuê Túc nói: “Nàng đã chính thức bái sư, là đệ tử duy nhất hiện giờ của công tử, theo lý mà nói nếu đã tới phủ Tiên Quân rồi, vốn nên do công tử mang nàng bái kiến Tiên Quân cùng vài vị công tử tiểu thư. Chỉ là Tiên Quân trước mắt đang bế quan, tình huống của công tử lại đặc thù, cũng không câu nệ cái lễ này. Nhưng Tứ công tử quản nội vụ trong phủ, y lại đây hỏi việc này cũng là chuyện đương nhiên. Nàng cũng không cần khẩn trương, công tử sẽ không để nàng đơn độc gặp y, nghe theo ý tứ của công tử là được.”
Trình Như Phong nghe lời này, động tác hơi khựng lại một lát, “Sư phụ cùng vị Tứ công tử này, quan hệ không tốt à?”
Khuê Túc chần chờ một lát, mới nói: “Công tử cùng với các vị công tử khác tuổi tác chênh lệnh quá lớn, vả lại cũng không cùng một mẹ sinh ra, cộng thêm khi công tử còn ở trong bụng mẹ bị Ma tộc ám toán, từ nhỏ đã được Tiên Quân bảo hộ nghiêm mật, về sau tu hành cũng khác biệt với các công tử, lại ít khi ở chung."
Trình Như Phong đã hiểu.
Sinh dục giữa các Tu sĩ cùng với sinh dục của người phàm không giống nhau.
Thế giới người phàm giữa các huynh đệ tỷ muội kém vài tuổi, cùng nhau lớn lên, nâng đỡ lẫn nhau, cho dù có xích mích lẫn nhau, cũng là đánh gãy xương cốt còn dính gân, luôn có vài phần cốt nhục tình thân.
Nhưng ở Tu Chân Giới các tu sĩ theo đuổi chính là tu chân đại đạo, đôn lun con nối dõi đối với bọn họ mà nói cũng không có quan trọng bằng những người phàm trần có tuổi thọ ngắn ngủi chỉ mấy chục năm.
Tựa như Bạch Ánh Sơn lúc trước, mấy trăm năm một mực tu hành, tu vi đạt đến một mức nhất định mới nghĩ đến khai chi tán diệp truyền tục hương khói.
Mà cho dù một mẹ sinh ra, tư chất và tu hành khác biệt, thì sự chênh lệch càng lớn.
Vả lại thời gian của các tu sĩ động một chút là tính bằng trăm năm.
Có khả năng sau khi họ xuất quan thì tuổi thọ của các huynh đệ có tu vi tư chất thấp kém đã hết.
Ai còn bỏ ra nhiều tinh lực ở những chuyện này chứ?
Huống chi Hoa Dương tiên quân là Tiên Quân trước khi tiên ma đại chiến, tuổi tác thật ít nhất cũng mấy ngàn tuổi.
Lục tục sinh mấy người con này, đương nhiên tuổi tác cũng cách nhau khá lớn.
Trưởng tử Tiêu Anh có khả năng đã mấy ngàn tuổi, vừa quay đầu lại thì cha già còn thêm tiểu đệ cho hắn....
Hơn nữa cha còn bất công, cho nên bọn họ không mấy thân cận cũng là hoàn toàn có thể lý giải được.
Sư huynh đệ đồng môn cùng nhau tu hành, cùng nhau nghe giảng bàn luận tham thảo rèn luyện, tốt xấu còn có chỗ bồi dưỡng ra cảm tình.
Nhưng thân thể Tiêu Chỉ không tốt, chỉ tu đan đạo, tu hành khác với các ca ca, không có một chút tiếng nói chung nào, tự nhiên càng thêm xa lạ.
Kỳ thật Bạch Ánh Sơn và Bạch Ký Lam cũng cách mấy chục tuổi, nhưng Bạch Ký Lam là do một tay ca ca nuôi lớn, cảm tình thân cận hơn nhiều..
Trình Như Phong quyết định nghe theo lời Khuê Túc, khiêm tốn giả vờ ngoan ngoãn sao, là sở trường của nàng.
Đi tới phòng khách, thấy Tiêu Chỉ đang chiêu đãi Tiêu Minh uống trà.
Mặc dù đều ngồi, nhưng cũng có thể nhìn ra được vóc dáng của vị Tứ công tử này rất cao, mặc một bộ áo gấm màu xanh ngọc, ẩn hoa văn màu bạc tinh mỹ lịch sự tao nhã. Eo mang đai ngọc, đầu đội ngọc quan.
Diện mạo ước chừng chỉ có ba bốn phần tương tự Tiêu Chỉ, nhưng mày dài mắt phượng, dung mạo rất anh tuấn.
Trình Như Phong tiến lên chào hỏi.
Tiêu Chỉ rõ ràng đối với việc Tiêu Minh tới chơi không mấy nhiệt tình, chỉ là cố ngồi ở chỗ kia xã giao mà thôi.
Trình Như Phong lại đây, hắn cũng chưa cho nét mặt hoà nhã gì, tùy tiện giới thiệu một chút, làm Trình Như Phong kêu Tiêu Minh tứ sư bá.
Trình Như Phong ngoan ngoãn hành lễ lần nữa gọi Tứ sư bá.
Tiêu Minh dùng ánh mắt dò xét đánh giá nàng vài lần, cười nói: “Trách không được A Chỉ phá lệ thu đồ đệ, tuổi còn nhỏ cũng đã Kết Đan, quả nhiên tuổi trẻ tài cao, tiền đồ vô lượng. Lại đây, sư bá cho ngươi quà gặp mặt."
Y lấy một túi gấm ra đưa cho nàng, hiển nhiên cũng là pháp bảo trữ vật.
Trình Như Phong nhìn Tiêu Chỉ, thấy hắn gật đầu mới tiến lên đưa hai tay tiếp nhận, lại hành lễ nói lời cảm tạ.
Tiêu Minh xua tay nói: “Ngươi hiện giờ ở trong phủ rồi, đều là người trong nhà, không cần đa lễ như vậy.” Y lại hướng Tiêu Chỉ nói, “Hôm nay quá mức vội vàng, qua một thời gian làm một yến tiệc nhỏ, để Tứ Nương cùng bọn tiểu bối trong phủ quen biết một chút, miễn cho về sau huynh muội trong nhà nháo ra cái gì giáp mặt không biết khiến người chê cười"
Tiêu Chỉ bưng chén trà, không tỏ ý kiến đáp lại một tiếng.
Tiêu Minh nói tiếp: “Ta xem đệ hôm nay tinh thần cũng tốt rất nhiều, nếu là không có việc gì, ta về trước đây."
Tiêu Chỉ vẫn như cũ chỉ nhàn nhạt ừm một tiếng.
Tiêu Minh xem như biết tính tình của hắn, hiện giờ người cũng đã gặp, dặn dò một tiếng thiếu cái gì hay muốn cái gì thì cứ việc đi tìm y đi, rồi đứng dậy cáo từ.
Tiêu Chỉ lười biếng không có động đậy, chỉ để Trình Như Phong tiễn Tiêu Minh đi ra ngoài.
Tiêu Minh ở trước mặt Trình Như Phong cũng không bày cái vẻ mặt tiền bối, chỉ ôn hoà hỏi nàng vốn ở nơi nào, sao lại bái Tiêu Chỉ làm sư phụ.
Trình Như Phong nói theo lời đã biên soạn từ trước, đương nhiên không đề cập tới Phẫn Tâm Dục Hỏa, chỉ nói là lúc tham gia khảo hạch đan sư may mắn được Tiêu Chỉ coi trọng.
Nàng cũng không sợ Tiêu Minh quay đầu lại đi tra xét.
Người ngoài biết nàng muốn giao dịch dị hỏa với Tiêu Chỉ, chỉ có Trần Cửu Xương, mà gã cũng không có chính mắt nhìn thấy nàng lấy Phẫn Tâm Dục Hỏa ra, muốn chống chế là rất dễ dàng.
Tiêu Minh quả nhiên cũng không có miệt mài theo đuổi, nói thêm vài câu cổ vũ thì đi rồi.
Trình Như Phong trên đường quay trở về nhìn xem quà gặp mặt, không gian trong túi gấm không tính quá lớn, nhưng bên trong tất cả đều là linh thạch, ít nhất cũng mười mấy vạn.
Trình Như Phong kinh hoảng.
Nàng tuy rằng ở hội đấu giá đã nhìn thấy nhóm đại gia vung tiền như rác giao dịch trên trăm vạn, một ngàn vạn linh thạch, nhưng cái này chỉ là lễ gặp mặt vãn bối mà thôi.
Huống chi mối quan hệ giữa Tiêu Chỉ với vị ca ca này chỉ là như vậy.
Nàng mang theo thấp thỏm đi tìm Tiêu Chỉ hỏi, “Lần đầu tiên gặp mặt, mà nhận được phần lễ vật như vậy, có phải không tốt lắm hay không?”
Tiêu Chỉ hừ một tiếng, “Cái này thì tính cái gì? Y hiển nhiên chính là không coi trọng ngươi, mới trực tiếp ném cho ngươi một túi linh thạch."
Trình Như Phong ngẫm lại cũng đúng.
Tặng lễ vật loại chuyện này, trực tiếp đưa tiền, tiện thì có tiện đó, nhưng dù sao thì cũng có vẻ hơi có lệ.
Huống chi nơi này chính là phủ Tiên Quân.
Pháp bảo pháp khí thiên tài địa bảo linh sủng công pháp gì gì đó mọi thứ cũng không thiếu, tùy tiện chọn một cái, đều có vẻ trịnh trọng hơn so với trực tiếp cho linh thạch.
Có thể thấy được Tiêu Minh trong miệng khen “Tuổi trẻ tài cao”, kỳ thật căn bản không xem trọng nàng không để nàng vào mắt.
Hơn nữa bọn họ ở vị trí này, thiên tài dạng gì mà chưa thấy qua?
Cho dù Trình Như Phong tuổi còn trẻ đã Kết Đan, nhưng tư chất căn cốt cũng chỉ ở trình độ đó, cho dù bây giờ dùng đan dược hoặc là cái gì đó để nâng cao tu vi lên, về sau giới hạn phát triển cao nhất cũng sẽ không quá cao, đương nhiên, việc này kỳ thật cũng liên quan đến thái độ của Tiêu Chỉ.
Vừa nãy thái độ của Tiêu Chỉ như vậy, đại khái cũng không khác biệt gì với để cho người khác nhìn xem mình nuôi dưỡng một con chó, nếu là một con chó thật, nói không chừng còn muốn sờ đầu.
Trình Như Phong cười nhạo cong cong khóe miệng, nhìn túi gấm trong tay, cảm thấy đây có thể là bao lì xì được chế thức thống nhất của Tiêu Minh để tống cổ bà con thân thích nghèo đi.
Tiêu Chỉ thấy nàng vẫn là nhìn chằm chằm phần quà gặp mặt kia, liền bảo: “Cho ngươi thì ngươi cứ nhận đi, nên dùng thì dùng. Ngươi thành thật tu hành luyện đan, cái khác không cần quản.”
Cũng đúng, dù sao linh thạch luôn là phải dùng, chẳng những có thể lấy ra mua đồ vật, cũng có thể dùng để tu hành hay điều khiển pháp bảo.
Trình Như Phong đáp dạ một tiếng, cất túi gấm vào trong tay áo, đang muốn xoay người trở về, thì Tiêu Chỉ gọi nàng lại: “Đợi đã."
Trình Như Phong hỏi: “Sư phụ còn có gì phân phó không ạ?”
Tiêu Chỉ yên tĩnh một hồi, mới ném ra một cái bình ngọc, “Cầm đi.”
Trình Như Phong vội vàng tiếp lấy, mở nắp bình ra, mùi đan dược nồng đậm lan tỏa ra, tức khắc làm cho người tinh thần phấn chấn, thần thanh khí sảng, nàng không khỏi mở to mắt, “Vô Cực Tụ Hồn Đan?”
“Quà gặp mặt của vi sư, bù cho ngươi.” Tiêu Chỉ nói.
Trình Như Phong sững sờ ở nơi đó, nhất thời không biết phải nói cái gì.
Lúc trước nàng chính là bởi vì muốn Vô Cực Tụ Hồn Đan, mới vào trong tay Tiêu Chỉ, không ngờ tới vòng đi vòng lại vậy mà dễ dàng có được như vậy.
Trước đó nhiều người khai giá trên trời muốn mua lại viên đan này, nhưng hắn căn bản không để ý đến, hiện giờ cứ như vậy mà cho nàng?
Trên hội đấu giá, viên đan này bán bao nhiêu?
Một ngàn vạn linh thạch?
Nàng vừa mới còn cảm thấy quà gặp mặt của Tiêu Minh quá nhiều, quay đầu Tiêu Chỉ liền cho nàng quà gặp mặt càng nhiều hơn?
Tiêu Chỉ trái lại rất vừa lòng bộ dáng ngây ra của nàng lúc này, chậm rãi nói: “Ngươi không cần để ý những người khác. Phàm là ngươi nên có, ta đều sẽ cho ngươi."
Trình Như Phong nhất thời không phản ứng lại.
Hắn đây là có ý gì?
Là cảm thấy quà gặp mặt của Tiêu Minh quá coi thường nàng, sợ nàng khổ sở cho nên bù cho nàng cái nàng muốn?
Trình Như Phong khó hiểu mà ngước mắt lên, đối diện với ánh mắt coi như ôn hòa của Tiêu Chỉ, tức khắc liền cảm thấy phía sau lưng lành lạnh.
Trời đất chứng giám, nàng hôm nay thật đúng là không có một chút ý nghĩ muốn trêu chọc hắn!
**** hết Q6-C19***
⬅ Trước Tiếp ➡