Vào Dục Tông Học Yêu Đương
Chương 16: Ngươi có chỗ nào không vừa lòng?
⬅ Trước Tiếp ➡
o O o
Trình Như Phong đã tới phủ Tiên Quân ở Hoa Dương rồi, thì đương nhiên là phải đi gặp Tiêu Chỉ trước.
Tiêu chỉ ở “Tích Chỉ Viên”, tọa lạc trên sườn núi ở hậu sơn, đoạn đường hơi xa hẻo lánh, nhưng phong cảnh tuyệt đẹp, thanh tĩnh.
Lại còn có một chỗ mắt trận của linh mạch, linh khí còn muốn nồng đậm hơn vài phần so với biệt viện ở Đan Đô của hắn.
Bậc thềm làm bằng ngọc trắng, rèm pha lê, lò tử kim, gối lưu li, ở nơi khác là kỳ trân dị bảo thiên kim khó cầu, ở chỗ này bất quá chỉ là vật bài trí tầm thường.
Trình Như Phong một đường đi tới đây, đánh giá Tiêu Chỉ ở Tiên Quân phủ vẫn là được sủng ái, ở một chỗ hẻo lánh như vậy, hơn phân nửa vẫn là bởi vì hắn muốn dưỡng bệnh.
Bên ngoài đã là ngày đông giá rét, nhưng trong viện có trận pháp điều tiết, tự nhiên ấm áp như mùa xuân.
Nhưng Tiêu Chỉ thoạt nhìn vẫn là rất sợ lạnh. Hắn bọc một bộ áo lông chồn tuyết trắng, nửa dựa vào trên giường, sắc mặt trắng bệch, quầng thâm mắt rất rõ, hiển nhiên là đã lâu không có nghỉ ngơi tốt.
Trình Như Phong tiến lên hành lễ: “Đồ nhi cấp sư phụ thỉnh an."
Tiêu Chỉ duỗi tay ra, nàng thực thông minh đưa tay qua. Hắn bắt mạch cho nàng, hừ lạnh một tiếng: "Một đường đi đến đây, ngươi cũng không nhàn rỗi nhỉ?"
Nàng liền biết hắn sẽ không có lời hay gì. Tu vi không tiến triển, không được, tiến giai rồi không ở trước mắt hắn cũng không được, nỗ lực nắm chặt thời gian lên đường thải bổ, hắn vẫn là không vui.
Nàng cảm thấy thời điểm vị sư phụ này hoàn toàn điên mất có khả năng không xa, lúc này đương nhiên cũng không dám phản bác, chỉ mang chút ngoan ngoãn tươi cười thành thật nghe dạy.
Tiêu Chỉ không quá thích nàng như vậy, nhưng muốn bắt bẻ hai câu nữa, thì cảm thấy không thú vị, hứng thú rã rời mà xua xua tay, “Lui xuống dàn xếp đi, lúc dùng bữa tối thì đến đây."
Trình Như Phong đáp vâng một tiếng lại hành lễ, có thị nữ mang nàng đi ra ngoài.
Nàng được an trí ở một cái tiểu viện, tất cả đãi ngộ đều giống như ở biệt viện trước đó, cả Khuê Túc cùng những thị vệ cũng vẫn như cũ ở nàng nơi này.
Trình Như Phong kêu người chuẩn bị nước ấm, muốn ngâm mình tắm rửa trước đã.
Tuy rằng nói một đường đi đến đây đều có pháp bảo thay đi bộ, nhưng tóm lại cũng khiến người mệt mỏi, giữa đường lại gặp phải chuyện ma khí, hơn nữa cũng lo lắng đến Tiên Quân phủ sẽ như thế nào, tinh thần cũng vẫn luôn căng thẳng, lúc này ngâm mình ở trong nước ấm bỏ thêm dược liệu, Trình Như Phong mới tính thả lỏng tinh thần lại.
Nàng dựa vào thành bồn tắm, thoải mái mà thở phào một hơi.
Nước nóng và dược lực nhanh chóng khiến hai má nàng đỏ bừng, mồ hôi chảy ra từ thái dương, ở trong hơi nóng mờ mịt thoạt nhìn rất ngon miệng.
Thị vệ bên cạnh nhịn không được cúi người xuống câu lấy cằm nàng hôn một cái.
Quan hệ giữa nàng và bọn thị vệ không bình thường, Tiên Quân phủ nhiều người lắm chuyện, nơi này cũng không có an bài thị nữ, phao tắm loại chuyện này, Trình Như Phong cũng không muốn để người hầu hạ, thị vệ đi theo bên cạnh bất quá chính là muốn ăn vụng một cái.
Trình Như Phong đáp lại cái hôn của y, một bên đè cái tay của y đang duỗi xuống phía dưới người nàng.
“Để cho ta nghỉ ngơi một chút trước đã, dưỡng tinh thần đi. Sư phụ bên kia, không chừng lại đến làm đủ một đêm đó."
Chuyện Tiêu Chỉ ngửi mùi hương trên người nàng đi vào giấc ngủ, cũng không phải là bí mật, bọn thị vệ ai cũng biết.
Nam nhân liền chôn mặt mình vào hõm vai của nàng, hít thật mạnh một hơi, cười nói: “Ai biểu tiểu tứ nương nhà ta thiên phú dị bẩm đâu?"
Lúc này trên người nàng cũng có mùi hương, như lan trúc, thanh u tao nhã, cũng rất dễ ngửi, nhưng khi động tình giao hợp thì càng thêm nồng đậm, khiến người huyết mạch sôi sục, muốn ngừng mà không được. Cũng không biết công tử ở nơi nào tìm được bảo bối.
Nhưng .......
Nam nhân ôm bảo bối vừa thơm vừa mềm, tóc mai kề nhau, tâm tình lại có chút phức tạp.
Tuy rằng lúc đến thời điểm thay phiên, bọn họ đều không muốn rời đi, cũng thành công lưu lại, nhưng ngày tháng như vậy còn có thể liên tục bao lâu chứ?
Mọi người đều biết công tử khẳng định có an bài khác cho nàng, hiện giờ chỉ là bởi vì thực lực của nàng còn chưa đủ. Bọn họ bất quá chỉ là lô đỉnh đưa cho nàng thải bổ mà thôi.
Còn về sau ......
Tựa như chính nàng đã nói qua, bước ra cái cửa này, thì mọi người đều là người xa lạ, còn có cái gì về sau.
Nam nhân quăng tạp niệm trong lòng xuống, lại hôn lấy nàng lần nữa.
Tới bữa tối, quả nhiên có thị nữ lại đây, dẫn Trình Như Phong đi qua, cơm chiều đã dọn lên.
Chỉ có Tiêu Chỉ cùng Trình Như Phong hai người ăn, nhưng mà là dọn một cái bàn nhỏ cho Trình Như Phong cách bàn ăn của Tiêu Chỉ ít nhất ba trượng.
Trình Như Phong ngược lại mừng rỡ nhẹ nhàng.
Đồ ăn ở Tiên quân phủ đương nhiên là mâm ngọc món ăn trân quý, nàng mới không muốn bị Tiêu Chỉ làm ảnh hưởng đến khẩu vị của mình, tốt nhất là cả một ánh mắt cũng không cần cho nàng, cũng không cần nói một câu với nàng.
Tiêu Chỉ đương nhiên nhìn ra được ý nghĩa của nàng.
Nữ nhân này không ở bên người hắn thì vô pháp vô thiên, tới trước mặt thì ngoan ngoãn nghe lời.
Hắn xua xua tay ra hiệu cho bọn thị nữ lui xuống, kêu Trình Như Phong qua hầu hắn dùng cơm.
Trình Như Phong: …………
Được thôi, có việc đệ tử làm thay.
Làm khách mời trong vai một người phục vụ cũng không phải chuyện lớn gì.
Động tác của bọn thị nữ khi nãy nàng cũng đều nhìn thấy, làm theo là được.
Đơn giản chính là thử độ ấm, phân chia thức ăn, rót trà.
Tiêu Chỉ nhìn cái này một cái, nàng lập tức gắp nó vào cái đĩa nhỏ bưng đến trước mặt hắn. Thái độ cung kính, động tác lại lưu loát.
Nhưng Tiêu Chỉ vẫn là không hài lòng, hắn thậm chí cũng không biết nhìn thấy nàng hơi cúi đầu, mặt mày nhu thuận, kéo tay áo, lộ ra một đoạn trắng như tuyết, nhẹ nhàng chia thức ăn múc canh, rõ ràng nên là cảnh đẹp ý vui, lại làm hắn không hiểu sao sinh ra một cơn bực bội.
“Được rồi.” Tiêu Chỉ thả chiếc đũa xuống.
Mình rốt cuộc có chỗ nào làm hắn không hài lòng.
“Hả?” Trình Như Phong nhìn thoáng qua cái chén của hắn, lúc này mới ăn không được mấy miếng.
Nàng cũng không phải lần đầu tiên ăn cơm cùng với Tiêu Chỉ, hắn cũng không trọng ăn uống, bởi vì bệnh tật lâu năm, sức ăn cũng thật không lớn, nhưng hôm nay ăn quá ít đi?
Tuy rằng nói là tu sĩ, không ăn bữa này cũng sẽ không đói chết, nhưng cố ý kêu nàng tới hầu hạ, rồi lại không ăn, là muốn làm gì?
Có điều hắn nói như vậy, Trình Như Phong đương nhiên cũng sẽ không phản bác gì, ngoan ngoãn đáp lại, cũng buông chiếc đũa xuống đứng ở một bên.
“Ngươi có phải ở trong lòng đang mắng ta phải không?” Tiêu Chỉ liếc xéo.
Trình Như Phong: ...
Xem như ngươi còn có chút tự hiểu biết. Nhưng ngoài miệng nàng đương nhiên không dám đáp như vậy, vẫn như cũ cụp mi rũ mắt: “Đồ nhi không dám."
Tiêu Chỉ cười nhạo một tiếng, “Ngước mắt lên.”
Trình Như Phong chỉ có thể ngước mắt nhìn hắn.
Tiêu Chỉ nhìn thẳng vào hai mắt nàng, hỏi: “Ta cái vị sư phụ này, có chỗ nào không xứng chức sao?”
Nếu nói về quan hệ ngoài mặt sư đồ, hắn thật là không có gì có thể bắt bẻ, Trình Như Phong muốn cái gì thì cho cái đó, luyện đan tu hành cũng là hỏi gì đáp nấy.
Còn về một năm Kết Anh gì đó, làm sư phụ đốc xúc, lấy Bạch Ký Lam uy hϊếp nàng cũng chỉ là ý ngoài lời ám chỉ, hắn chính là khen Bạch Ký Lam một câu, thì có vấn đề gì sao?
Hắn cũng không có động thủ thật.
Về mặt nghĩa nào đó mà nói, hắn so với Mặc Uyên hay Thương Ngô xứng chức hơn nhiều.
Thương Ngô còn không phải gặp mặt chưa được hai ngày thì đã ném nàng cho Bạch Ký Lam rồi sao?
Trình Như Phong mím môi, ở trước mặt hắn quỳ xuống, nói: “Sư phụ đối với đồ nhi ân trọng như núi, ân cùng tái tạo, đồ nhi máu chảy đầu rơi, cũng không đủ báo đáp.....”
“Được rồi.” Tiêu Chỉ xua tay đánh gãy lời nói của nàng, “Ở đây không có những người khác, loại lời nói này ngươi nói ra được, ta nghe đều ghê tởm. Coi như chỉ là trao đổi, ngươi còn có cái gì không hài lòng?”
Đích thực, nói đến cùng, hết thảy cũng bất quá là cái trao đổi.
Tiêu Chỉ phải dùng đến Phẫn Tâm Dục Hỏa của nàng, mới có thể cung cấp đầy đủ cho nàng tu luyện. Cho dù bất cứ là ai thì điều kiện này cũng đã phong phú đến cực đỉnh.
Nàng còn có cái gì không hài lòng chứ? Không thể chỉ có nàng chiếm chỗ tốt, bưng chén lên ăn cơm, ăn xong bỏ chén xuống chửi cha nó đi?
Nhưng mà.....
Ngươi không xem người khác là con người, thì làm sao có thể yêu cầu người khác toàn tâm toàn ý, nhưng Trình Như Phong căn bản không có biện pháp giải thích với Tiêu Chỉ về vấn đề “Tôn trọng lẫn nhau”.
Nàng là một Tán Tu có tu vi thấp kém như vậy, dựa vào cái gì để tiểu công tử Tiên Quân phủ, trần nhà của Đan đạo nổi danh khắp thiên hạ tôn trọng nàng? Thành tâm thành ý?
Nàng thở dài, hướng Tiêu Chỉ cười cười, “Như vậy, sư phụ đối với ta cái đồ đệ này, rốt cuộc còn có chỗ nào không hài lòng?”
Tiêu Chỉ im lặng.
Đích thực, Trình Như Phong cũng thật là rất nghe lời hắn, biểu dọn lại đây liền dọn lại đây, hắn kêu thải bổ liền thải bổ, kêu luyện đan thì luyện đan, coi nàng thành thôi miên hương, biểu nàng trị liệu cho thủ hạ, nàng đều làm, còn muốn thế nào?
Tiêu Chỉ cẩn thận ngẫm lại, về nỗi khó chịu trong lòng hắn, kỳ thật nói đến cùng là bởi vì ngoài mặt nàng cung kính nhưng đáy lòng lại giấu giếm bất khuất.
Kỳ thật lại nói tiếp, đừng nói đến nửa đường nhặt được Trình Như Phong, cho dù là tâm phúc như Khuê Túc, Giác Túc đi theo hắn nhiều năm như vậy, hắn trước kia cũng chưa từng để ý trong lòng bọn họ suy nghĩ cái gì.
Chỉ cần bọn họ bảo trì trung thành, hoàn thành nhiệm vụ, trong lòng là khen hắn hay là mắng hắn, Tiêu Chỉ căn bản khinh thường hỏi đến.
Chỉ có nữ nhân này, ngẫu nhiên toát ra một cái mắt, khiến cho hắn toàn thân không thoải mái như bị gai đâm.
Tiêu Chỉ cảm thấy chính mình có khả năng nơi nào đó không quá bình thường.
Chỉ là trao đổi, nàng hữu dụng, vậy dùng là được, hà tất để ý cái khác?
Hắn nhắm mắt, vươn tay về phía Trình Như Phong, “Đỡ ta tiến nội thất nghỉ ngơi, gọi người lại đây song tu, không cho phép phát ra tiếng."
°°° hết Q6-C16°°°°
⬅ Trước Tiếp ➡