Kiều Phỉ mỉm cười lúng túng: “Mẹ biết.”
Bà cũng biết, dù Mục Tề Liên không ăn, đến lúc đói bụng cũng nói nhà bếp làm cho anh ta, không cần quan tâm những thứ này.
Dù sao người làm mẹ cũng phải hiểu ý an ủi hỏi han một chút,
Ăn cơm xong, Kiều Kim định đi ra ngoài một chuyến.
Cô phải quan sát địa hình xung quanh đây, xem có thích hợp bố trí trận pháp không, còn cần đi thu thập càng nhiều tử khí hơn.
Vì bản thân nghịch thiên sửa mệnh sống lại lần nữa, lần phản phệ này cũng không phải đùa giỡn, nhưng đối với cô lại không phải là việc gì khó.
Nghe thấy Kiều Kim muốn đi ra ngoài, Kiều Phỉ lập tức luống cuống: “Con đi ra ngoài làm gì?”
Kiều Kim rất tự nhiên nói: “Đi ra ngoài khảo sát hoàn cảnh địa lý con người một chút.”
Kiều Phỉ: “…”
Bây giờ đầu óc của Kiều Kim có vấn đề, sao bà dám để Kiều Kim đi ra ngoài một mình.
Kiều Phỉ suy nghĩ một chút: “Vậy đi, con muốn đi đâu, đi mua quần áo sao? Mẹ đi cùng với con.”
Lúc trước chưa từng đối xử tệ với Kiều Kim về mặt tiền tài, nhưng bây giờ Kiều Phỉ vẫn muốn đền bù cho Kiều Kim, vì vậy tất nhiên cũng muốn dẫn cô đi mua mua mua.
Đương nhiên Kiều Kim không thể dẫn Kiều Phỉ đi cùng: “Phỉ Phỉ, tôi muốn đi làm việc lớn, bà không thích hợp, sẽ liên lụy đến tôi.”
Kiều Phỉ: “…”
Lời nói thẳng thắn của Kiều Kim hoàn toàn đâm vỡ trái tim pha lê của Kiều Phỉ, đôi mắt của bà lập tức trào ra nước mắt: “Tiểu Kim, con muốn đi làm gì?”
Đây không phải lời mà người có đầu óc bình thường có thể nói ra được.
“Tôi đi ra ngoài làm một vài chuyện, sẽ nhanh chóng quay về.”
Thấy Kiều Phỉ vẫn chưa tin, Kiều Kim lại lần nữa nói rõ ràng: “Sẽ nhanh chóng quay về, sẽ không có chuyện gì đâu.”
Nhưng có thể sẽ có chút rắc rối nhỏ.
Kiều Phỉ chỉ có thể dùng ánh mắt không quá yên tâm nhìn Kiều Kim rời đi.
Nhưng bà không thể thật sự mặc kệ được, đương nhiên sẽ phái người lén lút đi theo sau lưng Kiều Kim, để phòng lúc Kiều Kim xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, cũng có thể nhanh chóng đưa Kiều Kim về.
Đương nhiên Kiều Kim cũng biết có người đi theo cô, nhưng cô cũng không thèm quan tâm, mặc cho người khác đi theo.
Cô cầm điện thoại của mình ở trong tay, trong khoảnh khắc đi ra khỏi cửa lớn nhà họ Mục lấy điện thoại ra xem, một cuộc thoại đã gọi tới.
Cô không hề thấy bất ngờ chút nào trực tiếp nhận cuộc gọi này.
Bị thẩm vấn.
“Chào cô, xin hỏi là cô Kiều Kim sao?”
Đối phương nói chuyện rất lễ phép, “Chúng ta là sở cảnh sát khu vực Nam Bình…”
Cuộc gọi đến từ sở cảnh sát.
Vì sao lại tìm đến Kiều Kim, rất đơn giản, bởi vì Đàm Tuyết Gia bị người ta giết rồi.
Sáng nay cô ta bị người phát hiện chết trong một ngõ hẻm, nguyên nhân cái chết là mất máu quá nhiều, bị người ta đâm 52 nhát dao lúc còn sống.
Xét thấy tính chất vụ án rất ác liệt, cảnh sát đang điều tra manh mối.
Tìm đến chỗ Kiều Kim cũng không có gì đáng trách, dù sao từ trong điện thoại của Đàm Tuyết Gia có thể thấy cô ta thường xuyên liên lạc với Kiều Kim, hơn nữa căn cứ vào lời khai của người khác, còn có người nói Kiều Kim và Đàm Tuyết Gia từng có xích mích.
Vì vậy, theo lý mà nói bây giờ Kiều Kim cũng bị tình nghi.
Cô cần đến sở cảnh sát lấy khẩu cung.
Sáng nay Kiều Kim đã đoán được điều này rồi.
Vì vậy cô không có ý kiến gì, đến sở cảnh sát trước.
Kiều Phỉ nhìn thấy cô vừa ra khỏi cửa đã đến sở cảnh sát, suýt nữa thì ngất đi không chút hoang mang, vội vàng phái người đi tìm hiểu tin tức.
Còn ở bên Kiều Kim, đến sở cảnh sát, một nữ cảnh sát khá tốt bụng đi ra tiếp đón Kiều Kim.
“Cô có quen biết người chết đúng không?”
Kiều Kim gật đầu: “Tôi biết.”
Đúng là lúc trước Đàm Tuyết Gia có quan hệ thân thiết với cô, được coi là một trong những người bạn tốt nhất của Kiều Kim ở Đế Đô.
Nhưng đó là trước kia.
Lúc ở bệnh viện trong một tuần trước, mối quan hệ của bọn họ cũng coi như đã sụp đổ.
“Bên chúng tôi nhận được một vài tin tức có liên quan, nghe nói trước khi nạn nhân chết, cô từng có xích mích với cô ấy.”