Chẳng lẽ cô ta quay về thì chuyện này sẽ có cơ hội thay đổi sao?
Kết quả, lại bị cô ta coi như không thấy.
Nghĩ đến đây, Hoắc Linh lại không nhịn được rơi nước mắt.
***
Sáng sớm, Kiều Kim lại dậy rất sớm.
Nhưng đây cũng là thời gian ăn sáng bình thường.
Lúc cô đi đến phòng khách, ngoại trừ Mục Chấn Minh đã đi làm từ sớm, trong phòng cách chỉ có một mình Kiều Phỉ.
Cùng lúc đó, một bóng người cao gầy đi vào cửa chính.
Anh ta mặc một chiếc áo sơmi denim, quần dài đơn giản rộng rãi màu xanh nhạt, mái tóc nhìn như lộn xộn nhưng đã được tạo hình tỉ mỉ, khuôn mặt đẹp trai, đường nét sắc bén, có vẻ giống Mục Chấn Minh, có điều khí chất hơi non nớt, nhìn sạch sẽ trẻ trung.
Vừa nhìn đã biết đây là con trai Mục Chấn Minh.
Sau khi anh ta vào cửa, liền bắt gặp ánh mắt của Kiều Kim.
Kiều Phỉ nhìn thấy Kiều Kim xuống lầu trước, sau đó lại nhìn thấy một đứa con trai của mình quay về, lập tức hơi ngạc nhiên gọi: “Tề Liên!”
Đây là con trai thứ ba của bà Mục Tề Liên.
Mục Tề Liên và Mục Tề Sở là song sinh, có lẽ hai người giống nhau như đúc, Kiều Phỉ chỉ liếc mắt một cái đã nhận ra Mục Tề Liên hiển nhiên cũng rất quen thuộc với con trai của mình.
Ánh mắt của Mục Tề Liên tập trung trên người Kiều Kim.
Tất nhiên ánh mắt Kiều Kim cùng nhìn lướt qua Mục Tề Liên.
Nhưng ánh mắt của cô lại hơi ngưng tụ.
Mục Tề Liên và Mục Tề Sở phái người tiếp cận Kiều Kim, khiến Kiều Kim nhiễm ma túy sau đó tự sát, theo lý thuyết hai người này cũng bị phản phệ khá nhiều, không ngờ lúc cô nhìn thấy Mục Tề Liên, trên người anh ta chỉ có một lớp hôi khí nhàn nhạt bao quanh.
Có nghĩa dưới tình huống bình thường người này chỉ gặp chút tình hình xui xẻo.
Hiển nhiên điều này không phù hợp với định luật phản phệ nhân quả.
Cô thấy hơi khó hiểu, Mục Tề Liên nhìn thấy cô rõ ràng càng khó chịu hơn, hiển nhiên anh ta cũng biết Kiều Kim, nhanh chóng rời ánh mắt khỏi người Kiều Kim, không vui vẻ gọi một tiếng: “Mẹ.”
Mục Tề Liên vẫn thích đối mặt với mẹ mình hơn, Kiều Phỉ hưng phấn chào anh ta: “Tề Liên, nhanh đến đây, nhìn xem, đây là em gái Kiều Kim của con con.”
Mục Tề Liên lập tức cãi lại một câu: “Là mẹ sinh ra sao? Ai cũng có thể làm em gái của con à?”
Sắc mặt Kiều Phỉ lập tức trắng bệch.
Bà không ngờ con trai thật sự không thích Kiều Kim như thế.
Kiều Kim lại xua tay: “Trẻ con ở độ tuổi này đều rất nổi loạn, tôi có thể hiểu được, Phỉ Phỉ, không cần để ý.”
Kiều Phỉ: “…”
Mục Tề Liên: “…”
Cô điên rồi?
Tôi phải đi làm việc lớn.
Kiều Phỉ hơi xấu hổ: “Tề Liên, em gái của con vừa về từ bệnh viện, cơ thể không thoải mái…”
Lời này của bà còn được tính khá súc tích, cũng không thể gặp một người liền nói bây giờ đầu có của Kiều Kim không bình thường.
Mục Tề Liên cười lạnh một tiếng: “Cơ thể không thoải mái? Con thấy là đầu óc không bình thường.”
Kiều Phỉ: “…”
Con nói đúng!
Kiều Kim cũng không thèm để ý, thậm chí ngồi xuống bắt đầu chậm rãi húp cháo.
Mục Tề Liên nhìn thấy dáng vẻ tự nhiên thoải mái này của cô liền giận sôi máu, đây là coi nhà họ Mục thành nhà của cô sao?
Anh ta còn muốn ngồi xuống ăn sáng với Kiều Phỉ, nhưng nhìn thất Kiều Kim thật sự không còn tâm trạng gì nữa.
Liếc nhìn Kiều Kim một cái, anh ta dùng âm lượng tất cả mọi người đều nghe thấy hừ lạnh một tiếng, vung tay lên lầu.
Tất nhiên Kiều Phỉ cũng khuyên một chút: “Ôi, Tề Liên, con không ăn sáng à? Con không đói bụng sao?”
Mục Tề Liên cũng không thèm đáp lại, thể hiện cảm xúc mình không vừa mắt với Kiều Kim.
Kiều Phỉ ngồi xuống, thở dài: “Tại sao suy nghĩ của đám trẻ bây giờ đều phức tạp như vậy?”
Kiều Kim liếc bà một cái, “Phỉ Phỉ, ăn cơm đi, đừng quan tâm những đứa bé đang nổi loạn, dễ tức giận làm cơ thể bị bệnh.”
Đôi khi cảm xúc cũng có thể khiến sức khỏe của một người thay đổi.