⬅ Trước Tiếp ➡
Tất nhiên bên cảnh sát cũng có thể điều tra tin tức liên quan đến Kiều Kim, biết đây là một cô gái vừa nhập viện vì tự sát.
Nguyên nhân tự sát là vì đã nhiễm ma túy.
Nguyên nhân nhiễm ma túy cũng có liên quan đến Đàm Tuyết Gia.
Đêm hôm đó Đàm Tuyết Gia dẫn Kiều Kim đến quán bar, kết quả không chỉ bị nhiễm ma túy, còn suýt nữa xảy ra chuyện.
Điều này đã được chứng mình bằng video giám sát.
Tuy không biết rõ tình huống cụ thể, nhưng dựa vào lý do Kiều Kim tự sát, cô và Đàm Tuyết Gia nên xảy ra xung đột rất lớn, vì vậy Đàm Tuyết Gia bị giết, Kiều Kim bị tình nghi rất lớn.
Nhưng Kiều Kim lại có chứng cứ vắng mặt rất hoàn mỹ, vì vậy nhiều lắm cảnh sát cũng chỉ đang tìm manh mối.
“Coi như thế đi.”
Kiều Kim mỉm cười thản nhiên: “Cô ta hại tôi nhiễm ma túy, nên bi phản phệ. Gieo nhân nào thì gặt quả nấy.”
Nữ cảnh sát lập tức sững sờ, bắt được vấn đề trong lời nói của Kiều Kim: “Ý của cô là, cái chết của cô ấy có liên quan đến cô?”
Kiều Kim: “Dĩ nhiên không phả, tôi chỉ đang nói đến nhân quả.”
Nữ cảnh sát mỉm cười.
Hình như điều này có cảm giác không biết nên khóc hay cười.
Đây là lý do mới mẻ nhất trong những người đến lấy khẩu cung, quan trọng nhất là không hoàn toàn rũ sạch liên quan với bản thân.
Chẳng lẽ Kiều Kim cảm thấy, cái chết của Đàm Tuyết Gia là báo ứng vì đã hại cô?
Nếu vậy Kiều Kim càng đáng nghi hơn.
Nữ cảnh sát cảm thấy Kiều Kim nói chuyện rấy thú vị, lại hỏi một câu: “Tôi thấy cô Kiều nói chuyện rất thú vị, đã không liên quan đến cô, tại sao cô lại nói rằng ở một mức độ nào đó cái chết của Đàm Tuyết Gia là nhân quả, nói cách khác, cô cảm thấy đây là báo ứng vì đã hại cô?”
Kiều Kim dựng một ngón tay lên lắc lắc: “Đây không phải báo ứng vì hại tôi, chỉ là phản phệ, bởi vì vấn đề của chính của ta, làm việc trở nên nghiêm trọng hơn thôi.”
Nữ cảnh sát hơi nhíu mày.
Cuối cùng hỏi mấy câu vào ngày xảy ra vụ án, câu trả lời của Kiều Kim không có bất cứ vấn đề gì, dù sao lúc ấy cô đang ở bệnh viện, hơn điện thoại cũng không có bất kì ghi chép liên lạc nào, dù cô có muốn thuê hung thủ giết người, cũng không tìm được dấu vết.
Một thứ tốt.
Vốn không nghi ngờ Kiều Kim quá nhiều, nhưng nữ cảnh sát lại cảm thấy hơi nghi ngờ vì những lời lải nhải của Kiều Kim.
Sau đó có đồng nghiệp gửi tài liệu đến, bọn họ phát hiện lúc Kiều Kim ở bệnh viện đã được chẩn đoán đầu óc xảy ra vấn đề, vì vậy lời nói của cô không hề đáng tin.
Nói một cách khác, cô không có gì đáng nghi, chỉ đang chịu kích thích.
“…”
Cảm giác đã thay đổi lớn đến mức không bình thường.
Cũng là người đáng thương.
Vậy đối với cô, cái chết của Đàm Tuyết Gia thật sự là báo ứng.
Kiều Kim không có gì đáng nghi, cô ta chỉ hỏi mấy vấn đề đơn giản liền thả Kiều Kim đi, lúc đi ra ngoài, Kiều Phỉ đã ngồi xe đến đây.
“Sao con lại đi vào sở cảnh sát hả?”
Bà vẫn thấy không yên tâm, nhìn thấy Kiều Kim vào sở cảnh sát gần như chạy tới trước tiên.
Kiều Kim nói: “Chút chuyện nhỏ thôi, Phỉ Phỉ, bà quá lỗ mãng rồi.”
Kiều Phỉ: ?
Không phải bà đang lo lắng sao?
Nhìn thấy Kiều Kim đeo một cái túi nhỏ, Kiều Phỉ nói thẳng: “Đã có chuyện này rồi con còn muốn đi đâu nữa, con theo mẹ về đi.”
Kiều Kim: “Vậy không được, tôi còn có việc chưa hoàn thành, chiều này tôi sẽ về.”
Kiều Phỉ không nhịn được: “Rốt cuộc con muốn làm cái gì?”
Kiều Kim liếc nhìn Kiều Phỉ một chút, vẫn nói ra: “Phỉ Phỉ, mọi người có tin số mệnh không?”
Kiều Phỉ: “…”
Tin số mệnh hay không cũng không quan trọng, chủ yếu là Kiều Kim vừa nói ra điều này, Kiều Phỉ đã cảm thấy xong đời.
Kiều Kim điên thật rồi.
Bà chỉ có thể tỏ vẻ đau khổ: “Đây không phải vấn đề có tin hay không…”
Nên trả lời vấn đề này thế nào đây?
“Vẫn nên tin vào số mệnh một chút, chỉ là mọi người không tìm được cách thức, ta sẽ bày một quầy hàng, tính toán số mệnh cho người ta, chỉ điểm bến mê.”
⬅ Trước Tiếp ➡