⬅ Trước Tiếp ➡

với nhau, ấn tượng hai cha con họ mang tới cho mọi người giống như hai kẻ thù không đội trời chung thì đúng hơn.
Giống như việc Hoắc Chính Khải né tránh cái tên Hoắc Liên Ngao tại những nơi công cộng vậy, thi thoảng khi đối mặt với bạn bè hay báo chí cũng tự động không nhắc tới ông.
Giản Liêu nhớ có một lần Hoắc Liên Ngao bị hỏi tới mức cảm thấy bực bội, anh đã giật lấy bút ghi âm của vị phóng viên đó “Lời này tôi chỉ cảnh cáo một lần, phiền anh sau này đừng bao giờ nhắc tới tên người này trước mặt tôi”.
Đó cũng là lần duy nhất Giản Liêu nhìn thấy Hoắc Liên Ngao nổi nóng.
Có thể thấy, trong tâm lý của mình, Hoắc Liên Ngao nhất định không hợp với bố.
Còn vì sao Hoắc Liên Ngao lại tỏ ra phản cảm Hoắc Chính Khải thì vẫn còn là một câu đố với mọi người.
Những chuyện bí ẩn như thế trên người Hoắc Liên Ngao còn rất nhiều, ví dụ như tại sao anh lại chọn cách tự khởi nghiệp khi mới hai mươi tuổi, hai mươi tuổi chẳng phải nên học đại học ư?
Một ngày, nhân lúc tâm trạng Hoắc Liên Ngao khá tốt, Giản Liêu đã hỏi anh câu này.
“Tôi không có hứng thú với việc học Đại học.” Khi ấy, Hoắc Liên Ngao đã trả lời như vậy.
Chớp mắt, sáu năm đã trôi qua, Hoắc Liên Ngao bây giờ hai mươi sáu tuổi, tháng trước Forbes vừa thống kế tài sản cá nhân của anh, con số đã lên tới ba tỷ đô, trở thành người tỷ phú trẻ nhảy vọt nhanh nhất trong năm 2013.
Ba tỷ, có lẽ trong bảng xếp hạng các tỷ phú, con số này chẳng đáng nhắc đến, nhưng khi liên hệ ba tỷ này với một thanh niên chỉ vừa hai mươi sáu tuổi thì uy lực của nó đã hiện ra.
Sau khi Forbes hoàn thành thống kê của năm, số lượng thành viên mới đăng ký vào hộp đêm do Hoắc Liên Ngao mở tăng chóng mặt, anh cũng nhận được thiếp mời của chính phủ New York, trở thành một trong những khách mời khách biệt bật đèn đón năm mới tại quảng trường Thời Đại.
Tiễn những vị khách kia đi rồi, trông Hoắc Liên Ngao rõ ràng có vẻ mỏi mệt.
Anh ngồi trên sô pha, Miêu Tiểu Cơ day bóp huyệt thái dương cho anh.
“Ngài Hoắc.” Bước lên, Giản Liêu hạ thấp giọng “Ngài có nửa tiếng nghỉ ngơi”.
Có lẽ vì Miêu Tiểu Cơ mát xa có nghề, Hoắc Liên Ngao cũng không buồn mở mắt ra, đôi mày dài cong vút dưới bóng đèn.
Đóng cửa lại, vang vọng trong đầu Giản Liêu vẫn là tiếng gọi cung kính khép nép của mình Ngài Hoắc.
Nếu vài năm trước phải gọi như vậy, anh ấy nhất định cảm thấy không tình nguyện chút nào, nhưng cho đến hôm nay, anh đã hoàn toàn cam tâm tình nguyện, trong đây có một nửa là khuất phục, cũng có một nửa do lợi ích chi phối.
Chàng trai nhỏ hơn anh ấy hai tuổi, được anh ấy tôn trọng gọi là ngài Hoắc mang tới cho anh ấy một cuộc sống vật chất thực sự đủ đầy, khiến anh ấy bây giờ đã trở thành đối tượng ngưỡng mộ của bạn bè.
Nhận được điện thoại của Đường Vũ Huyên vào lúc 9 giờ 10 phút, còn năm phút nữa là hết nửa tiếng nghỉ ngơi của Hoắc Liên Ngao.
Đường Vũ Huyên thường gọi vào di động của Giản Liêu vì di động của Hoắc Liên Ngao tắt máy.
Trong điện thoại, Đường Vũ Huyên hỏi một câu bâng quơ “Anh trợ lý, anh cảm thấy cô ta có đẹp hơn tôi không?”.
“Cũng không tồi, nhưng vẫn không bằng một phần tư vẻ đẹp của Đường tiểu thư.” Giản Liêu dè dặt


⬅ Trước Tiếp ➡